Đêm trước trận đánh
Trong những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, có một nhóm chiến sĩ trẻ cùng quê Tiên Sơn được phân công làm nhiệm vụ đặc biệt.
Đêm trước trận đánh, họ ngồi bên nhau, giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng. Không ai ngủ được. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, nhưng tất cả đều chung một cảm xúc – sẵn sàng.
Anh Tuấn – người lớn tuổi nhất nhóm – nhìn các đồng đội, rồi khẽ nói:
“Ngày mai có thể sẽ rất khó khăn… nhưng chúng ta phải tin vào nhau.”
Không ai trả lời, nhưng những cái gật đầu nối tiếp nhau. Trong khoảnh khắc ấy, họ không chỉ là đồng đội, mà là những người anh em.
Một chiến sĩ trẻ lấy ra chiếc kèn nhỏ, thổi lên một giai điệu quen thuộc về quê hương. Âm thanh vang lên nhẹ nhàng, lan vào màn đêm tĩnh mịch. Mỗi người lặng im lắng nghe, trong lòng hiện lên hình ảnh của gia đình, của làng quê, của những điều bình dị mà họ đang bảo vệ.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló rạng, họ bước vào trận đánh với một tinh thần vững vàng. Không phải vì họ không biết sợ, mà vì họ đã vượt qua nỗi sợ bằng tình đồng chí và lòng yêu nước.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại đêm trước trận đánh ấy, những người còn sống vẫn nhớ rõ từng chi tiết – không phải vì đó là đêm cuối cùng trước chiến thắng, mà vì đó là đêm họ hiểu rõ nhất ý nghĩa của hai chữ “đồng đội”.



