ĐÊM TRƯỚC TRẬN ĐÁNH
Một đêm giữa những năm tháng kháng chiến, doanh trại nghĩa quân Trương Định chìm trong sự yên tĩnh.
Những người lính kiểm tra vũ khí. Những người khác chuẩn bị lương thực và phương tiện di chuyển.
Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Trương Định đi qua từng vị trí, quan sát tình hình và động viên nghĩa quân.
Ông hiểu rằng cuộc chiến này không cân sức. Quân Pháp có ưu thế lớn về vũ khí và quân số. Nghĩa quân phải dựa vào lòng yêu nước, sự đoàn kết và cách đánh phù hợp với địa hình.
Một người lính trẻ hỏi:
“Thưa chủ soái, liệu chúng ta có thắng được không?”
Trương Định không hứa một chiến thắng dễ dàng.
Ông chỉ nhắc rằng nếu không có người đứng lên thì quê hương sẽ không có ai bảo vệ.
Câu nói ấy khiến người lính thêm vững lòng.
Đêm ấy, trong bóng tối của vùng đất Nam Bộ, những người nghĩa quân tiếp tục chuẩn bị.
Họ biết ngày mai có thể rất khó khăn.
Nhưng họ cũng biết rằng mình đang chiến đấu vì quê hương.
Và ở giữa họ là Trương Định – người đã lựa chọn con đường khó khăn nhất nhưng cũng vẻ vang nhất.



