Đêm trước trận đánh
Đêm trước trận đánh
Tôi nằm giữa rừng, lưng tựa vào ba lô, nghe tiếng côn trùng rả rích như thể chẳng hề có chiến tranh. Trăng lấp ló qua tán lá. Đêm mai, đơn vị tôi sẽ đánh vào cứ điểm phía bên kia đồi.
Tôi lấy trong túi áo ra tấm ảnh nhỏ — mẹ tôi đứng trước hiên nhà, phía sau là luống rau xanh mướt. Tôi đã hứa khi trở về sẽ sửa lại mái ngói cho mẹ, sẽ trồng thêm một cây khế bên giếng.
Tôi sợ chứ. Người lính nào mà không sợ. Nhưng tôi sợ nhất không phải là cái chết, mà là nếu mình lùi bước, đồng đội phía sau sẽ không còn ai che chắn.
Tôi gấp tấm ảnh lại. Gió rừng thổi qua, lạnh mà tỉnh táo. Tôi nhắm mắt, tự nhủ: nếu ngày mai còn sống, tôi sẽ viết thư về nhà. Nếu không, mong mẹ hiểu rằng tôi đã sống một ngày cuối cùng không hổ thẹn.



