Cựu chiến binh

ĐÊM TRƯỚC TRẬN ĐÁNH BUÔN MA THUỘT LỊCH SỬ

Câu chuyện khắc họa đêm trước trận đánh Buôn Ma Thuột – trận mở màn chiến dịch Tây Nguyên, nơi người lính Phạm Thanh Tịnh đối diện với nỗi sợ, lòng quyết tâm và ý thức rõ ràng về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Hưng Yên09/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Tây Nguyên tĩnh lặng đến lạ thường. Trời tối đen, không trăng, không sao. Trong khu rừng rậm gần Buôn Ma Thuột, đơn vị của Phạm Thanh Tịnh ém quân chờ lệnh. Ai nấy nằm im, súng đặt bên người, mắt mở thao láo trong bóng tối.

Đó là đêm trước trận đánh lớn đầu tiên trong đời binh nghiệp của ông.

Không ai ngủ được. Không khí căng như dây đàn. Tiếng lá rơi cũng khiến người ta giật mình. Trong đầu mỗi người lính là hàng loạt suy nghĩ đan xen: liệu ngày mai mình còn sống không, liệu có gặp lại đồng đội bên cạnh không, liệu cuộc chiến này sẽ đi đến đâu?

Phạm Thanh Tịnh nằm tựa lưng vào gốc cây, tay siết chặt khẩu súng. Tim đập mạnh từng nhịp. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận rõ ràng cái gọi là “ranh giới sinh tử”. Nó gần đến mức chỉ cần bước thêm một bước là có thể chạm vào.

Trước giờ nổ súng, cán bộ đơn vị đến từng tổ quán triệt nhiệm vụ. Giọng nói trầm, ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm. Buôn Ma Thuột là then chốt. Phải đánh nhanh, thắng gọn. Mỗi người lính đều hiểu tầm quan trọng của trận đánh này đối với cục diện toàn chiến trường.

Có đồng chí lặng lẽ lấy trong túi áo ra bức thư nhàu nát, đọc lại vài dòng rồi cất đi. Có người nhắm mắt cầu nguyện. Có người quay sang nắm tay đồng đội thật chặt. Không cần nói nhiều, ai cũng hiểu nhau.

Phạm Thanh Tịnh nhớ đến mẹ. Nhớ đến ngày rời làng. Nhớ đến lời dặn: “Làm trai phải biết vì nước.” Lúc ấy, nỗi sợ vẫn còn, nhưng trên tất cả là quyết tâm. Anh tự nhủ: Nếu phải ngã xuống, cũng phải ngã xuống cho Tổ quốc.

Rạng sáng ngày 11/3/1975, tiếng súng đầu tiên vang lên xé tan màn đêm. Trận đánh Buôn Ma Thuột chính thức bắt đầu. Người lính trẻ lao lên phía trước, mọi do dự tan biến. Chỉ còn nhiệm vụ, chỉ còn đồng đội, chỉ còn mục tiêu phía trước.

Sau này, khi kể lại, cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh nói rằng: đêm trước trận đánh ấy là đêm dài nhất đời ông. Không phải vì thời gian, mà vì cảm xúc. Đó là đêm người lính nhìn thẳng vào số phận, chấp nhận hy sinh để đổi lấy ngày toàn thắng.

Đêm ấy đã trôi qua nửa thế kỷ, nhưng với ông, nó vẫn nguyên vẹn trong ký ức – như một dấu mốc thiêng liêng của đời binh nghiệp, của tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn