Đêm trước trận đánh lớn
Đêm xuống trên chiến trường Tây Bắc. Trong khu rừng cách trận địa không xa, những người lính lặng lẽ chuẩn bị cho nhiệm vụ ngày hôm sau. Không khí khác hẳn những đêm hành quân thường lệ. Ai cũng biết phía trước là một trận đánh lớn. Không có tiếng cười nói lớn. Chỉ có tiếng kiểm tra trang bị, tiếng bước chân và những lời nhắc nhở rất khẽ.

Đêm xuống trên chiến trường Tây Bắc.
Trong khu rừng cách trận địa không xa, những người lính lặng lẽ chuẩn bị cho nhiệm vụ ngày hôm sau. Không khí khác hẳn những đêm hành quân thường lệ. Ai cũng biết phía trước là một trận đánh lớn.
Không có tiếng cười nói lớn.
Chỉ có tiếng kiểm tra trang bị, tiếng bước chân và những lời nhắc nhở rất khẽ.
Một chiến sĩ trẻ ngồi bên gốc cây, cẩn thận buộc lại dây ba lô. Người đồng đội bên cạnh kiểm tra từng vật dụng rồi hỏi:
– Đủ cả chưa?
– Đủ rồi.
– Nước?
– Còn.
– Thế là được.
Hai người nhìn nhau rồi im lặng.
Gần đó, một nhóm chiến sĩ đang chia nhau phần cơm tối. Bữa ăn đơn giản như mọi ngày, nhưng hôm ấy ai cũng ăn chậm hơn một chút.
Một người lấy trong túi áo ra lá thư nhà đã cũ.
Anh đọc lại dưới ánh đèn được che kín.
Người bên cạnh hỏi:
– Thư nhà à?
– Ừ. Mẹ gửi.
– Mẹ viết gì?
Anh mỉm cười:
– Bảo giữ sức khỏe, bao giờ hòa bình thì về.
Người đồng đội vỗ nhẹ vai anh:
– Nhất định sẽ về.
Câu nói ấy khiến cả hai cùng im lặng.
Ở một góc khác, người cán bộ đi kiểm tra từng vị trí.
Ông nhắc:
– Ngủ được thì tranh thủ ngủ. Ngày mai sẽ rất vất vả.
Một chiến sĩ hỏi:
– Có ai được nghỉ không?
Người cán bộ cười:
– Ngày mai ai cũng có nhiệm vụ.
Mọi người gật đầu.
Bế Văn Đàn ngồi cùng những người đồng đội.
Anh kiểm tra lại trang bị rồi nhìn về phía khu rừng tối.
Một người hỏi:
– Đàn, cậu có hồi hộp không?
Anh thành thật:
– Có.
– Tôi cũng vậy.
Bế Văn Đàn cười:
– Hồi hộp là chuyện bình thường. Quan trọng là lúc làm nhiệm vụ phải bình tĩnh.
Một lát sau, anh lấy bi đông đưa cho người bên cạnh.
– Uống đi.
– Còn cậu?
– Tôi còn.
Người đồng đội uống một ngụm rồi đưa lại.
Không ai nói thêm.
Đêm mỗi lúc một sâu.
Một vài người đã nằm xuống nghỉ.
Có người vẫn ngồi tựa vào ba lô.
Có người nhìn lên bầu trời qua những khoảng trống của tán cây.
Mỗi người có một quê hương.
Có người nhớ mẹ.
Có người nhớ vợ con.
Có người nhớ ruộng đồng.
Có người nhớ mái nhà sàn nơi bản cũ.
Nhưng sáng mai, tất cả sẽ cùng đứng trong một đội hình.
Trước khi nghỉ, người cán bộ tập trung anh em lần cuối.
Ông nói ngắn gọn:
– Ngày mai, mỗi người phải hoàn thành đúng nhiệm vụ. Giữ liên lạc với đồng đội. Khi khó khăn, phải hỗ trợ nhau.
Không ai nói gì.
Nhưng tất cả đều hiểu.
Sau cuộc họp, mọi người lần lượt trở về vị trí.
Bế Văn Đàn nằm xuống.
Anh kéo tấm áo khoác lên người.
Nhưng chưa ngủ ngay.
Anh nghe tiếng đồng đội nói chuyện rất nhỏ phía bên kia.
Có người kể một câu chuyện quê nhà.
Có người nhắc đến một món ăn.
Có người nói sau chiến tranh muốn trở về làm ruộng.
Những câu chuyện đời thường cứ thế vang lên giữa đêm.
Rồi từng tiếng nói thưa dần.
Cuối cùng chỉ còn tiếng gió rừng.
Bế Văn Đàn nhắm mắt.
Ngày mai sẽ là một ngày khác.
Không ai biết chính xác điều gì sẽ xảy ra.
Nhưng mỗi người đều hiểu rằng mình đang đứng trước một thời khắc quan trọng.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, những người lính đã thức dậy.
Không cần ai gọi lớn.
Họ tự kiểm tra lại trang bị, chỉnh ba lô và chuẩn bị vào vị trí.
Bế Văn Đàn đứng dậy, nhìn những người đồng đội.
Một người hỏi:
– Sẵn sàng chưa?
Anh gật đầu:
– Sẵn sàng.
Đội hình bắt đầu chuyển động.
Đêm trước trận đánh lớn đã kết thúc.
Những câu chuyện về quê nhà, những nắm cơm giản dị và những cái nhìn lặng lẽ giữa đồng đội cũng được bỏ lại phía sau.
Trước mắt họ là nhiệm vụ.
Và phía sau mỗi người là cả một quê hương đang chờ đợi.


