Bài viết

ĐÊM TRƯỜNG MƯA RỪNG

Tuyên Quang06/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỮA ĐÊM TRƯỜNG MƯA RỪNG

Đêm rừng không có ánh trăng, chỉ có mưa và gió quất vào vách núi như muốn xé toạc cả không gian. Trong căn lán nhỏ dựng tạm bên sườn đồi, trung đội của Lâm đang chờ lệnh xuất kích. Tiếng máy vô tuyến rè rè, xen lẫn tiếng mưa rơi như dội thẳng vào tim từng người.

Lâm ngồi tựa lưng vào ba lô, tay vô thức sờ vào lá thư của mẹ. Lá thư đã ố vàng, góc giấy nhàu nát vì được đọc đi đọc lại không biết bao lần. “Con ơi, giữ gìn sức khỏe… mẹ chờ con về…” – những dòng chữ run run ấy như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn người lính trẻ giữa đêm rừng lạnh buốt.

Lệnh xuất phát vang lên. Tất cả bật dậy, khoác súng, lao vào màn mưa. Đường rừng trơn trượt, bóng người hòa vào bóng cây. Đạn địch nổ chát chúa phía trước. Không ai quay đầu.

Giữa làn đạn, một đồng đội trúng thương, ngã gục. Lâm không chần chừ, lao tới, kéo bạn vào sau tảng đá lớn. Đạn sượt qua vai, đau buốt, nhưng cậu không buông tay. Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm chỉ nghĩ: “Không thể bỏ lại đồng đội”.

Khi trận đánh kết thúc, trời cũng vừa sáng. Mưa ngớt dần, sương mù tan ra, để lộ bản làng phía dưới vẫn còn nguyên vẹn. Người dân từ trong nhà bước ra, nhìn bộ đội với ánh mắt biết ơn.

Lâm ngồi lặng, tay vẫn nắm chặt lá thư trong túi áo. Giữa mưa bom bão đạn, chính tình yêu quê hương, tình mẹ, tình đồng đội đã giữ cho ngọn lửa trong tim người lính không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn