Đêm Trường Sơn không ngủ
Đêm Trường Sơn không ngủ
Con dốc đá dựng đứng, ánh trăng mỏng như tờ lụa. Tôi bước theo đội vận tải bộ, mỗi người gùi gần bốn chục ký hàng, chủ yếu là thuốc men và đạn. Bên kia thung lũng là trận địa pháo, đêm nào cũng đỏ rực như than lửa.
Đi giữa đoàn là chị Lựu – người nhỏ nhất, cũng là người có tiếng hát đẹp nhất tiểu đội. Cứ mỗi lần máy bay địch quần thảo, chị chỉ đặt gùi xuống, không hề trốn chạy. “Họ tìm mục tiêu, không tìm người,” chị nói, rồi lại cười.
Đêm ấy, khi pháo sáng rải trắng trời, tiếng máy bay ù ù như ong vỡ tổ, tôi nghe chị khẽ hát một điệu lý quê hương. Tiếng hát mềm như nước chảy, át cả tiếng chân hành quân, khiến bao mệt mỏi rơi xuống dọc con đường Trường Sơn.
Kết thúc đêm vận chuyển, chị bảo tôi:“Miễn là hàng tới được trận địa, tụi mình còn sức mà cười.”
Và tôi chợt hiểu: giữa chiến trường, sự lạc quan ấy chính là thứ mạnh mẽ nhất.



