ĐÊM TRƯỜNG SƠN KHÔNG NGỦ (1)
Giữa núi rừng Trường Sơn mịt mù bom đạn, bác Nguyễn Trọng Thêm đã trải qua những đêm trắng cùng đoàn xe vận tải chi viện chiến trường miền Nam. Đó là những đêm không ánh đèn, không tiếng nói lớn, chỉ có tiếng động cơ nén lại trong lồng ngực người lính. Mỗi chuyến đi là một lần đối diện sinh tử. Nhưng với bác, không đi thì đồng đội phía trước sẽ thiếu gạo, thiếu đạn.
Những năm cao điểm của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Trường Sơn là huyết mạch sống còn. Bác Thêm khi ấy là cán bộ hậu cần trực tiếp bám tuyến, tổ chức và theo sát các đoàn vận tải đêm. Người viết hình dung: giữa rừng sâu, trời tối đặc quánh, mưa rừng dội xuống mái tăng, từng chiếc xe lầm lũi lăn bánh như những con trâu thép.
Bác từng kể, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Đi ban ngày là lộ, ban đêm thì máy bay rình. Có đêm vừa qua khúc cua thì bom rải ngay phía trước, xe phải tắt máy, cả đoàn ôm đất chờ.”
Có lần, một xe trong đoàn bị trúng mảnh bom, hàng hóa cháy xém. Bác cùng anh em lao vào dập lửa bằng áo, bằng đất, bằng cả thân mình. Không ai kêu than. Vì ai cũng hiểu, mỗi bao gạo, mỗi thùng đạn giữ được là bớt đi máu xương nơi tiền tuyến.
Những đêm Trường Sơn ấy không có huân chương, không có tiếng vỗ tay. Chỉ có ánh mắt nhìn nhau trong bóng tối, đủ để hiểu: còn sống, còn đường, là còn nhiệm vụ.


