ĐÊM TRƯỜNG SƠN KHÔNG NGỦ
Trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn đoạn qua tỉnh Quảng Trị, người lính Trịnh Ngọc Sự đã sống những đêm không ngủ giữa mưa bom và đói rét. Mỗi đường dây thông tin là một sợi máu nối hậu phương với tiền tuyến. Và ký ức ấy theo ông suốt cả cuộc đời.
Cuối năm 1970, ông Trịnh Ngọc Sự được điều động tăng cường cho lực lượng bảo đảm thông tin trên tuyến đường Trường Sơn, đoạn đi qua phía tây tỉnh Quảng Trị, nơi máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Với chức trách tổ phó tổ thông tin công binh, ông trực tiếp phụ trách kéo, nối và bảo vệ đường dây liên lạc phục vụ các đơn vị chủ lực. Ông kể rằng ban ngày giấu mình trong hầm chữ A, ban đêm mới bò ra rừng kéo dây, nhiều khi vừa nối xong thì bom nổ, dây lại đứt, phải làm lại từ đầu trong bóng tối đặc quánh.
“Đêm Trường Sơn không ngủ, vì ngủ là có khi không bao giờ dậy nữa,” ông cười hiền nhưng giọng đầy suy tư. Có những ngày cả tổ chỉ ăn củ sắn luộc, uống nước suối, nhưng không ai than vãn, bởi ai cũng hiểu nếu thông tin tê liệt thì bộ đội phía trước sẽ gặp nguy hiểm. Một kỷ niệm khiến ông nhớ nhất là đêm mưa tháng tám năm 1971, khi ông cùng một chiến sĩ trẻ bò ra sửa dây giữa mưa bom, và người chiến sĩ ấy đã trúng mảnh pháo hy sinh ngay bên cột dây, để lại đôi dép cao su còn dang dở.
Người viết nhận thấy trong lời kể của ông không có sự bi lụy, chỉ có nỗi lặng im rất dài, và ông nói rằng chính những đêm Trường Sơn ấy đã rèn cho ông bản lĩnh của người lính, để sau này dù ở đâu, làm gì, ông cũng luôn đặt trách nhiệm tập thể lên trên bản thân. Với hơn mười năm bám trụ chiến trường, ông được phong quân hàm Thượng sĩ, giữ chức Tiểu đội phó thông tin, và được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong giai đoạn cao điểm của cuộc kháng chiến chống Mỹ.



