ĐÊM TRƯỜNG SƠN KHÔNG NGỦ
Tôi nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Khi ấy, chúng tôi hành quân vào tuyến lửa Trường Sơn – nơi mà mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi và máu của đồng đội.
Đêm hôm đó, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng vào chiến trường. Con đường mòn nhỏ hẹp, trơn trượt sau cơn mưa rừng. Trên đầu, máy bay địch gầm rú, thả pháo sáng trắng xóa cả một vùng núi. Ánh sáng ấy khiến chúng tôi không thể ẩn nấp, mà cũng không thể dừng lại.
Tôi còn nhớ rõ hình ảnh anh Lâm – tiểu đội trưởng của tôi. Anh đi trước, dò từng bước, vừa đi vừa ra hiệu cho anh em phía sau. Khi pháo sáng vừa tắt, anh quay lại nói nhỏ:
“Đi nhanh lên các đồng chí, chậm là không kịp đâu.”
Chúng tôi gùi hàng, mỗi người hơn ba mươi ký, lặng lẽ bám theo nhau. Bỗng một tiếng nổ chát chúa vang lên. Địch đánh bom ngay sát tuyến đường. Đất đá văng tung tóe. Tôi ngã dúi xuống, tai ù đi, không còn nghe rõ gì nữa.
Khi tỉnh lại, tôi thấy anh Lâm nằm cách đó không xa. Anh bị mảnh bom găm vào vai và ngực. Máu thấm đẫm áo. Chúng tôi vội băng bó, định cáng anh ra phía sau. Nhưng anh nắm chặt tay tôi, giọng yếu dần:
“Đừng… dừng lại… hàng phải đến kịp… chiến trường đang chờ…”
Nói rồi, anh gượng cười. Nụ cười ấy, đến bây giờ tôi vẫn không quên được.
Chúng tôi nén đau, tiếp tục hành quân. Đêm ấy, không ai nói với ai một lời, nhưng tất cả đều hiểu: mỗi bước chân là mang theo cả phần của những người đã ngã xuống.
Sáng hôm sau, hàng đã tới nơi an toàn.
Còn anh Lâm… anh nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi những tán cây vẫn ngày đêm xanh thẳm như giữ gìn ký ức của một thời không thể nào quên.



