Cựu chiến binh

Đêm Trường Sơn Không Ngủ

Câu chuyện kể lại ký ức của ông Lý Văn Tâm về những năm tháng lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn trong thời chiến. Dù phải đối mặt với bom đạn, đường rừng hiểm trở và những chuyến đi trong đêm tối, ông và đồng đội vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ đưa hàng hóa ra tiền tuyến. Qua lời kể của ông, một thời “hoa lửa” hiện lên vừa khốc liệt vừa đầy tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.

Lai Châu10/03/2026Quàng Thị Ngọc (xã tân uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, khi vừa hai mươi ba tuổi, Lý Văn Tâm được phân công làm lái xe vận tải. Những chuyến xe của ông thường xuất phát vào ban đêm để tránh sự phát hiện từ máy bay.

Con đường Trường Sơn quanh co, nhiều đoạn dốc cao và trơn trượt sau những cơn mưa rừng. Có những lúc xe phải đi thật chậm, từng bánh xe bám vào mặt đường đất đỏ.

Một đêm nọ, khi đoàn xe đang di chuyển, tiếng máy bay bất ngờ vang lên trên bầu trời. Tất cả các xe lập tức tắt đèn và dừng lại bên đường. Mọi người nín thở lắng nghe.

Sau vài phút căng thẳng, những tiếng nổ lớn vang lên ở phía xa. Khi mọi thứ lắng xuống, đoàn xe tiếp tục hành trình.

Đi được một đoạn, họ phát hiện con đường phía trước bị bom đánh sập, đất đá chắn ngang lối đi. Nếu quay lại thì chuyến hàng sẽ bị chậm trễ.

Không do dự, các lái xe và chiến sĩ trong đoàn cùng nhau xuống xe dọn đường. Dưới ánh trăng mờ, họ khiêng từng tảng đá lớn ra khỏi lối đi.

Sau nhiều giờ làm việc, con đường tạm thời được thông. Những chiếc xe lại nổ máy, tiếp tục lăn bánh trong đêm rừng tĩnh lặng.

Nhiều năm sau khi chiến tranh đã lùi xa, Lý Văn Tâm vẫn nhớ rõ những chuyến xe ấy. Ông nói rằng dù bom đạn rất khốc liệt, nhưng tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình đã giúp họ vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn