Đêm Trường Sơn không ngủ - NĐC
“Hồi đó, tụi tôi chỉ mới mười tám, đôi mươi. Đêm nào cũng hành quân, ban ngày thì đào hầm, vá đường. Bom rơi như mưa, đất đá văng lên nóng rát cả da. Có một đêm, đơn vị tôi nhận lệnh thông đường gấp. Một đoàn xe chở lương thực phải qua trước sáng. Nhưng máy bay địch đánh sập mất một đoạn dốc. Tụi tôi lao ra, người cuốc, người xẻng, có người chỉ dùng tay không. Đang làm thì còi báo động hú lên. Máy bay lại tới. Ai cũng biết nếu dừng lại thì đoàn xe sẽ không kịp qua — mà không qua thì chiến trườ
“Hồi đó, tụi tôi chỉ mới mười tám, đôi mươi. Đêm nào cũng hành quân, ban ngày thì đào hầm, vá đường. Bom rơi như mưa, đất đá văng lên nóng rát cả da.
Có một đêm, đơn vị tôi nhận lệnh thông đường gấp. Một đoàn xe chở lương thực phải qua trước sáng. Nhưng máy bay địch đánh sập mất một đoạn dốc.
Tụi tôi lao ra, người cuốc, người xẻng, có người chỉ dùng tay không. Đang làm thì còi báo động hú lên. Máy bay lại tới. Ai cũng biết nếu dừng lại thì đoàn xe sẽ không kịp qua — mà không qua thì chiến trường phía trước thiếu lương thực.



