Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐÊM TRƯỜNG SƠN KHÔNG NGỦ - NĐC

Tôi vẫn nhớ như in những năm tháng trên tuyến đường Đường Trường Sơn – nơi mà tuổi trẻ của chúng tôi gửi lại giữa bom đạn. Đó là một đêm mưa rừng năm 1968. Bom Mỹ trút xuống như xé toạc cả núi rừng. Đất đá rung chuyển, cây cối gãy đổ, con đường vừa mở xong lại bị san phẳng. Chúng tôi – những cô gái thanh niên xung phong – vừa chạy vừa hô nhau: ‘Nhanh lên! Xe sắp qua! Phải thông đường!’

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN THỊ HẢI ÂU (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - XÃ ĐÔNG KINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in những năm tháng trên tuyến đường Đường Trường Sơn – nơi mà tuổi trẻ của chúng tôi gửi lại giữa bom đạn.

Đó là một đêm mưa rừng năm 1968. Bom Mỹ trút xuống như xé toạc cả núi rừng. Đất đá rung chuyển, cây cối gãy đổ, con đường vừa mở xong lại bị san phẳng. Chúng tôi – những cô gái thanh niên xung phong – vừa chạy vừa hô nhau:
‘Nhanh lên! Xe sắp qua! Phải thông đường!’

Tôi và tổ của mình lao vào hố bom còn bốc khói. Tay cầm xẻng, tim đập dồn dập. Có lúc bom nổ gần đến mức tai ù đi, chỉ thấy đất đá bắn lên như mưa. Nhưng không ai dừng lại.

Tôi nhớ nhất là hình ảnh chị đội trưởng – người luôn đứng chắn phía trước. Chị nói:
‘Đường còn tắc là xe chưa qua được, mà xe chưa qua thì tiền tuyến còn thiếu đạn.’

Câu nói ấy khiến chúng tôi quên hết sợ hãi.

Đêm đó, chúng tôi làm việc đến kiệt sức. Khi đoàn xe cuối cùng lăn bánh qua, ánh đèn xe quét qua những gương mặt lấm lem bùn đất. Không ai nói gì, nhưng tất cả đều mỉm cười.

Có những người đã không trở về sau những đêm như thế…

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nghe thấy tiếng bom, tiếng gọi nhau giữa rừng, và ánh đèn xe lấp lánh trong đêm tối.

Tuổi trẻ của chúng tôi – đã cháy hết mình như một ngọn lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn