Cựu chiến binh

Đêm Trường Sơn lửa đạn

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một đêm mùa đông năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang bước vào giai đoạn ác liệt. Tại một cánh rừng Trường Sơn âm u, đơn vị của anh Lâm nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược tiếp tế cho mặt trận phía trước.

Trời tối đen như mực. Mưa rừng rả rích, từng giọt nước lạnh buốt thấm qua áo. Con đường mòn nhỏ hẹp, trơn trượt vì bùn đất. Mỗi bước đi đều phải thật cẩn trọng, bởi chỉ cần sơ sẩy là có thể rơi xuống vực sâu.

Bỗng từ phía xa, ánh pháo sáng của địch bừng lên, xé toạc màn đêm. Tiếng súng nổ rền vang. Máy bay địch quần thảo trên bầu trời, rít lên từng hồi ghê rợn.

“Anh em tản ra! Giữ vững đội hình!” – tiếng anh Lâm dõng dạc giữa làn đạn.

Cả đơn vị nhanh chóng tản vào các hốc đá, gốc cây để tránh đạn. Nhưng nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, hàng tiếp tế vẫn còn đó. Anh Lâm hiểu rằng nếu không đưa được số hàng này đến tiền tuyến, đồng đội phía trước sẽ gặp nguy hiểm.

Khi tiếng bom tạm ngớt, anh quyết định dẫn một tổ nhỏ tiếp tục hành quân. Trong ánh sáng le lói của đom đóm và pháo sáng còn sót lại, họ lặng lẽ tiến lên, từng bước chắc chắn.

Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên phía trước. Một người trong tổ bị thương. Máu thấm đỏ vai áo. Anh Lâm lập tức xé áo băng bó, rồi cùng đồng đội dìu người bị thương đi tiếp.

“Còn sống là còn đi! Hàng phải tới nơi!” – anh nói, giọng khàn nhưng đầy quyết tâm.

Gần sáng, sau bao gian nan, họ cũng đến được điểm tập kết. Nhìn thấy đồng đội phía trước nhận được lương thực, đạn dược, ai nấy đều vỡ òa trong niềm vui và xúc động.

Anh Lâm ngồi xuống bên gốc cây, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh lên niềm tự hào. Anh hiểu rằng, chiến thắng không chỉ đến từ những trận đánh lớn, mà còn từ những bước chân thầm lặng như thế này.

Câu chuyện nhỏ ấy chỉ là một lát cắt trong hàng ngàn, hàng vạn câu chuyện về những con người đã hy sinh, cống hiến trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Họ chính là những người đã viết nên lịch sử bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn