Cựu chiến binh

Đêm Trường Sơn và tiếng gọi đồng đội

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một trong những ký ức sâu đậm nhất của bác Nguyễn Huy Thái là một đêm mưa lớn cuối mùa khô, khi đơn vị bác đang làm nhiệm vụ thông tuyến khẩn cấp sau một trận bom dữ dội. Trời tối đen như mực, rừng già rung chuyển bởi tiếng bom nổ còn vọng lại, bác được giao nhiệm vụ dẫn tổ công binh tiếp cận khu vực bị sạt lở để mở đường cho đoàn xe phía sau.

Trong lúc dò đường, một tiếng nổ bất ngờ vang lên, đất đá văng tứ phía, khói bụi mù mịt, khi mọi người định thần lại thì phát hiện một đồng đội đã bị đất vùi lấp. Không ai bảo ai, bác cùng anh em lao vào đào bới bằng tay không, vừa đào vừa gọi tên đồng đội trong mưa gió, bởi ai cũng hiểu rằng chậm một phút là mất đi một mạng người. Đôi bàn tay rớm máu, móng tay bật gãy, nhưng không ai dừng lại cho đến khi kéo được người đồng đội ra khỏi lớp đất nặng trĩu.

Khi đồng đội được đưa về trạm quân y dã chiến, bác mới ngồi phịch xuống bên gốc cây, thở dốc, nước mưa hòa lẫn mồ hôi chảy dài trên gương mặt lấm lem bùn đất. Đêm Trường Sơn hôm ấy, đối với bác, không chỉ là một ca nhiệm vụ hoàn thành, mà còn là khoảnh khắc bác hiểu sâu sắc thế nào là tình đồng chí – thứ sức mạnh thầm lặng đã giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi để giữ vững con đường ra trận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn