Cựu chiến binh

            ĐÊM TUẤN TRA CUỐI CÙNG

Nghệ An07/07/2026Vũ Hải Đăng (thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

ĐÊM TUẤN TRA CUỐI CÙNG

Tác giả: Vũ Hải Đăng-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Vũ Văn Anh

-Năm Sinh:1953

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí của những người lính từng đi qua bom đạn. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Vũ Văn Anh, sinh năm 1953, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về một đêm tuần tra nơi chiến trường miền Đông Nam Bộ đã để lại nhiều cảm xúc.

Năm 1972, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Vũ Văn Anh tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực đóng quân và tuần tra ban đêm. Công việc đòi hỏi các chiến sĩ phải luôn giữ tinh thần cảnh giác, bởi chỉ một phút sơ suất cũng có thể gây nguy hiểm cho cả đơn vị.

Theo lời ông Anh, cuối năm 1973, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tuần tra quanh khu vực đóng quân để kịp thời phát hiện các hoạt động của đối phương. Đêm hôm đó trời tối, mưa nhỏ kéo dài khiến việc quan sát và di chuyển gặp rất nhiều khó khăn. Mỗi người lính đều phải bước đi thật chậm để tránh phát ra tiếng động.

Khi tổ tuần tra đi đến một khu rừng thưa, bất ngờ phát hiện một toán đối phương đang tiến gần khu vực đóng quân. Ông Anh nhanh chóng báo hiệu cho đồng đội và lập tức rút về vị trí đã được phân công để báo cáo với chỉ huy. Trong lúc yểm trợ cho đồng đội rút lui, hai bên xảy ra đấu súng. Một viên đạn sượt qua cánh tay phải của ông khiến ông bị thương.

Dù bị mất nhiều máu, ông vẫn cố gắng bám trụ cùng đồng đội cho đến khi lực lượng chi viện đến nơi. Nhờ phát hiện kịp thời, đơn vị đã chủ động triển khai đội hình phòng ngự, bảo vệ an toàn khu vực đóng quân và tránh được nhiều thiệt hại.

Sau khi được điều trị, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội đến ngày đất nước thống nhất. Trở về quê hương, ông được công nhận là thương binh. Dù cánh tay phải không còn linh hoạt như trước, ông vẫn tích cực lao động, nuôi dạy các con trưởng thành và tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh tại địa phương.

Ông Vũ Văn Anh chia sẻ rằng điều khiến ông nhớ nhất không phải là vết thương trên cơ thể mà là tinh thần đoàn kết của những người lính. Trong chiến tranh, mọi người luôn sẵn sàng che chở, giúp đỡ nhau để cùng hoàn thành nhiệm vụ và cùng mong ngày đất nước được hòa bình.

Đối với ông Vũ Văn Anh, những năm tháng quân ngũ là quãng thời gian gian khổ nhưng đáng tự hào nhất của cuộc đời. Ông luôn mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương và không quên những hy sinh của các thế hệ cha anh để giành lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Tác giả

Vũ Hải Đăng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
            ĐÊM TUẤN TRA CUỐI CÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa