ĐÊM VÁ ĐƯỜNG Ở KHE SANH
ĐÊM VÁ ĐƯỜNG Ở KHE SANH
ĐÊM VÁ ĐƯỜNG Ở KHE SANH
Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Rẩy – nữ thanh niên xung phong thời hoa lửa
Bà Nguyễn Thị Rẩy – một nữ thanh niên xung phong từng công tác trên tuyến đường 9 – Khe Sanh, tỉnh Quảng Trị trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1968, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà Rẩy cùng đồng đội xung phong lên tuyến lửa. Công việc của các chị không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng hiểm nguy không hề kém phần khốc liệt: mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho những đoàn xe vận tải chi viện tiền tuyến.
Có một đêm, bom địch dội xuống dữ dội, một đoạn đường bị đánh sập. Hố bom sâu chắn ngang lối đi. Phía sau là đoàn xe chở lương thực, đạn dược đang chờ thông đường. Nếu chậm trễ, sáng ra máy bay sẽ tiếp tục oanh tạc, và cả tuyến vận chuyển có thể bị tê liệt.
Giữa khói bom còn nghi ngút, bà Nguyễn Thị Rẩy cùng đồng đội lao ra khỏi hầm trú ẩn. Đất đá còn nóng, mùi khét của thuốc nổ vẫn nồng trong không khí. Các chị dùng xẻng lấp đất, chèn đá, ghì từng tấm ván để vá lại mặt đường. Không có ánh đèn, chỉ có ánh pháo sáng chớp lóe giữa màn đêm.
Mỗi nhát xẻng là một lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng trong tim họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Phải giữ cho con đường thông suốt.
Đến rạng sáng, con đường được vá tạm đủ cho bánh xe lăn qua. Đoàn xe lại nối nhau tiến về phía trước. Không có lời khen ngợi, không có tiếng vỗ tay. Chỉ có niềm vui lặng thầm khi biết rằng nhiệm vụ đã hoàn thành.
Thưa các đồng chí, tuổi trẻ của bà Nguyễn Thị Rẩy và biết bao thanh niên xung phong khác đã gửi lại nơi chiến trường. Họ không đòi hỏi điều gì cho riêng mình, chỉ mong đất nước hòa bình, nhân dân được sống trong yên ổn.
Hôm nay, chúng ta không còn nghe tiếng bom rơi. Nhưng câu chuyện “đêm vá đường” vẫn nhắc nhở mỗi đoàn viên rằng:
Tuổi trẻ ở bất kỳ thời đại nào cũng phải biết dấn thân, biết trách nhiệm và biết giữ cho “con đường” của đất nước luôn thông suốt.
🔥 Đó chính là tinh thần của thời hoa lửa – tinh thần mà thế hệ chúng ta phải tiếp nối và phát huy.



