Bài viết

ĐÊM VĂN NGHỆ BÊN TRẠM THÔNG TIN

Ký ức về một đêm văn nghệ giản dị bên trạm thông tin giữa rừng Trường Sơn, nơi tiếng hát đã giúp những người lính vơi đi nỗi nhớ nhà và tiếp thêm niềm tin vào ngày chiến thắng.

Thanh Hóa11/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ, cuộc sống của những người lính thông tin không chỉ gắn liền với máy móc, đường dây và những ca trực kéo dài. Dù ở nơi rừng sâu heo hút, họ vẫn tìm cách mang đến cho nhau những niềm vui nhỏ để vượt qua khó khăn.

Bác Đoàn Văn Hưng vẫn còn nhớ rất rõ một đêm văn nghệ được tổ chức tại khu vực trạm thông tin của đơn vị. Hôm ấy, sau nhiều ngày liên tục làm nhiệm vụ trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, tín hiệu trên toàn tuyến đều ổn định. Không khí trong đơn vị vì thế cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Khi màn đêm buông xuống, mọi người tập trung tại một khoảng đất nhỏ trước lán. Không có sân khấu, không có ánh đèn màu hay những thiết bị âm thanh như thời bình. Nguồn sáng duy nhất là ánh lửa từ một bếp củi nhỏ và vài chiếc đèn dầu được đặt quanh khu vực sinh hoạt.

Thế nhưng chính trong khung cảnh giản dị ấy lại vang lên những tiếng cười đầy sảng khoái. Sau những giờ làm việc căng thẳng, ai cũng háo hức chờ đợi buổi sinh hoạt chung hiếm hoi của đơn vị.

Một đồng đội mang theo cây đàn ghi-ta đã cũ. Những dây đàn đã nhiều lần được thay lại bằng những vật liệu đơn giản kiếm được trong rừng. Vậy mà khi tiếng đàn cất lên, tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe.

Bài hát đầu tiên nói về quê hương. Tiếp đó là những bài ca cách mạng quen thuộc mà hầu như ai trong đơn vị cũng thuộc lòng. Có người hát rất hay, có người hát chưa đúng nhịp, nhưng chẳng ai để ý đến điều đó. Điều quan trọng nhất là mọi người được cùng nhau cất tiếng hát.

Đến lượt mình, bác Hưng cũng tham gia một tiết mục tập thể cùng các đồng đội. Khi tiếng hát vang lên giữa đại ngàn Trường Sơn, bác bỗng nhớ đến quê nhà Thanh Hóa, nhớ những buổi chiều trên cánh đồng và nhớ hình ảnh cha mẹ đang mong ngóng tin con.

Nhìn quanh vòng tròn ánh lửa, bác nhận ra không chỉ riêng mình có cảm xúc ấy. Trong ánh mắt của nhiều đồng đội cũng hiện lên nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình và những người thân yêu nơi hậu phương.

Thế nhưng chính những đêm văn nghệ như vậy đã giúp mọi người thêm gắn bó với nhau. Những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau, mang theo những hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều có chung một lý tưởng và một niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Buổi sinh hoạt kéo dài không lâu vì sáng hôm sau mọi người lại tiếp tục nhiệm vụ. Khi ngọn lửa dần tàn, ai nấy trở về vị trí của mình với tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại những ngày tháng ấy, bác Đoàn Văn Hưng vẫn luôn xúc động. Bác cho rằng trong chiến tranh, những tiếng hát giản dị giữa rừng sâu đôi khi có sức mạnh không kém bất kỳ nguồn động viên nào khác.

Bởi chính những đêm văn nghệ ấy đã giúp những người lính trẻ giữ được sự lạc quan, vượt qua nỗi nhớ nhà và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ giữa những năm tháng hoa lửa.

Và ký ức về đêm văn nghệ bên trạm thông tin vẫn mãi là một phần đẹp đẽ trong cuộc đời người lính Đoàn Văn Hưng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM VĂN NGHỆ BÊN TRẠM THÔNG TIN | Câu chuyện thời hoa lửa