ĐÊM VĂN NGHỆ GIỮA ĐẠI NGÀN
Ký ức về những đêm văn nghệ giản dị giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi tiếng hát, tiếng đàn trở thành nguồn động viên tinh thần quý giá cho những người trẻ.
Giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi tiếng bom đạn từng có lúc vang lên không dứt, vẫn có những khoảng lặng rất đặc biệt.
Đó là những đêm văn nghệ của các đơn vị thanh niên xung phong.
Với bác Nguyễn Thị Lan, đó là những ký ức vừa giản dị vừa ấm áp nhất trong những năm tháng chiến tranh.
Sau một ngày dài lao động vất vả, khi màn đêm buông xuống, mọi người thường quây quần bên nhau trong khoảng sân nhỏ giữa rừng.
Không sân khấu.
Không ánh đèn rực rỡ.
Chỉ có ánh lửa bập bùng từ một bếp nhỏ và ánh đèn dầu leo lét.
Nhưng không khí lại vô cùng rộn ràng.
Những người lính trẻ, những cô gái thanh niên xung phong tạm gác lại mệt mỏi để cùng nhau hát, cùng nhau kể chuyện.
Bác Lan thường được giao phụ trách phần chuẩn bị chương trình văn nghệ.
Có khi là viết lời giới thiệu.
Có khi là dẫn chương trình đơn giản.
Có khi là cùng mọi người tập hát những bài ca quen thuộc.
Những bài hát cách mạng vang lên giữa rừng sâu khiến ai cũng xúc động.
Tiếng hát hòa cùng tiếng gió rừng tạo nên một cảm giác rất đặc biệt.
Có những bài hát được hát đi hát lại nhiều lần nhưng không ai thấy chán.
Bởi trong từng lời ca đều chứa đựng niềm tin vào ngày mai.
Có một đêm, cả đơn vị tổ chức văn nghệ sau khi hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn.
Mọi người ngồi thành vòng tròn.
Người chơi đàn.
Người gõ nhịp bằng những vật dụng đơn giản.
Người hát vang giữa không gian núi rừng tĩnh lặng.
Bác Lan hôm đó được mời hát một bài về quê hương.
Khi cất giọng, bác bỗng thấy hình ảnh cánh đồng lúa Nam Định hiện lên rõ ràng trong tâm trí.
Hình ảnh mẹ đang đứng trước hiên nhà.
Hình ảnh những con đường làng thân thuộc.
Giọng hát của bác có lúc nghẹn lại vì xúc động.
Nhưng khi nhìn thấy đồng đội xung quanh đang lắng nghe chăm chú, bác lại cố gắng hát tiếp đến hết bài.
Kết thúc bài hát, cả đơn vị vỗ tay rất lâu.
Không phải vì kỹ thuật hay sân khấu, mà vì sự đồng cảm.
Vì ai cũng đang mang trong mình nỗi nhớ quê hương giống nhau.
Những đêm văn nghệ như thế giúp mọi người xua tan phần nào sự mệt mỏi.
Sau những giờ lao động nặng nhọc, sau những ngày mưa rừng kéo dài, sau những lúc đối mặt với khó khăn, tiếng hát trở thành liều thuốc tinh thần quý giá.
Có người nói rằng: “Giữa Trường Sơn, tiếng hát cũng là một vũ khí.”
Bác Lan rất đồng ý với điều đó.
Bởi tiếng hát đã giúp mọi người đứng vững, giúp họ tiếp tục công việc và giữ vững niềm tin vào chiến thắng.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, bác vẫn không quên những đêm văn nghệ dưới ánh đèn dầu.
Không sân khấu, không phông màn, nhưng lại chứa đựng tình người sâu sắc nhất.
Đó là nơi tuổi trẻ của bác được sống trọn vẹn giữa gian khổ và hy vọng.
Và cũng là nơi những ký ức đẹp nhất của thời hoa lửa được lưu giữ mãi mãi trong trái tim người nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Lan.



