Cựu chiến binh

Đêm văn nghệ giữa rừng

Giữa những ngày chiến tranh gian khổ, một đêm văn nghệ giản dị giữa rừng đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho bộ đội và thanh niên xung phong. Tiếng hát, tiếng cười giúp mọi người tạm quên đi bom đạn và tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục nhiệm vụ.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh trên tuyến Trường Sơn, cuộc sống của bộ đội và thanh niên xung phong luôn căng thẳng và thiếu thốn.

Ban ngày, họ mở đường, vận chuyển hàng hóa.

Ban đêm, họ đối mặt với những trận bom bất ngờ.

Nhưng giữa những gian khổ ấy, vẫn có những khoảnh khắc rất đặc biệt.

Một buổi tối, sau nhiều ngày làm việc liên tục, đơn vị của bà Trần Thị Hòa được nghỉ tại một khu rừng tương đối an toàn.

Không có nhiệm vụ khẩn cấp.

Không có báo động máy bay.

Đó là một điều hiếm hoi.

Một anh bộ đội bỗng đề nghị:

"Hay tối nay mình làm một buổi văn nghệ cho đỡ nhớ nhà?"

Ý kiến ấy nhanh chóng được mọi người hưởng ứng.

Không có sân khấu.

Không có ánh đèn.

Họ chỉ chọn một khoảng đất trống giữa rừng.

Một ngọn lửa nhỏ được nhóm lên.

Ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt trẻ.

Buổi văn nghệ bắt đầu.

Không có nhạc cụ chuyên nghiệp.

Chỉ có một cây đàn ghi-ta cũ đã sờn dây.

Người đầu tiên bước lên là một anh lính trẻ.

Anh cất tiếng hát.

Giọng hát không quá hay, nhưng rất chân thành.

Bài hát nói về quê hương, về cánh đồng lúa, về mái nhà thân thương.

Nhiều người ngồi nghe lặng im.

Có người khẽ lau nước mắt.

Tiếp theo là các tiết mục khác.

Có người kể chuyện vui.

Có người đọc thơ.

Có người múa một điệu dân ca giản dị.

Đến lượt bà Hòa, bà được bạn bè động viên lên hát.

Ban đầu bà ngại ngùng.

Nhưng rồi bà cũng bước ra.

Bà hát một bài dân ca quê mình.

Giọng hát mộc mạc vang lên giữa núi rừng.

Tiếng hát hòa cùng tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc.

Không gian trở nên ấm áp lạ thường.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi người dường như quên đi chiến tranh.

Quên đi những ngày hành quân vất vả.

Quên đi cả nỗi sợ bom đạn.

Họ chỉ còn là những con người trẻ tuổi, cùng nhau chia sẻ niềm vui giản dị.

Buổi văn nghệ kéo dài không lâu.

Nhưng tiếng cười, tiếng hát vẫn còn vang mãi trong lòng mỗi người.

Trước khi kết thúc, một người nói:

"Ngày mai lại tiếp tục nhiệm vụ, nhưng tối nay chúng ta đã có thêm sức mạnh rồi."

Mọi người gật đầu.

Ánh mắt ai cũng ánh lên niềm tin.

Những ngày sau đó, dù công việc có vất vả đến đâu, họ vẫn nhớ đến đêm văn nghệ ấy.

Nó trở thành nguồn động viên tinh thần rất lớn.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, bà Hòa xúc động nói:

"Giữa chiến tranh, một tiếng hát cũng có thể làm ấm cả một trái tim."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn