Đêm vượt núi
Đối với ông Hà Xuân Vàng, sinh năm 1959, mỗi khi nhớ về tuổi trẻ, ông lại nhớ đến một đêm đặc biệt – đêm vượt núi trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Đó là một đêm không có tiếng cười, chỉ có ánh trăng mờ, tiếng gió rừng và những bước chân lặng lẽ của những người mang trong tim tình yêu quê hương.
Đêm vượt núi
(Nhân vật: Ông Hà Xuân Vàng, sinh năm 1959)
Đối với ông Hà Xuân Vàng, sinh năm 1959, mỗi khi nhớ về tuổi trẻ, ông lại nhớ đến một đêm đặc biệt – đêm vượt núi trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Đó là một đêm không có tiếng cười, chỉ có ánh trăng mờ, tiếng gió rừng và những bước chân lặng lẽ của những người mang trong tim tình yêu quê hương.
Ông kể rằng, ngày ấy núi rừng Khả Cửu còn hoang sơ, đường đi chỉ là những lối mòn men theo sườn núi. Mỗi chuyến đi đều phải tranh thủ lúc trời tối để bảo đảm an toàn và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Đêm ấy, khi tiếng gà rừng vừa dứt, ông cùng một số thanh niên trong bản nhận nhiệm vụ vượt núi để chuyển những nhu yếu phẩm đến điểm tập kết.
Trước lúc lên đường, người cán bộ căn dặn:
"Đường rất khó đi. Các đồng chí phải bám sát nhau, tuyệt đối không để ai tụt lại phía sau."
Ông Hà Xuân Vàng siết chặt quai ba lô, khẽ gật đầu.
Đoàn người lặng lẽ tiến vào rừng. Ánh trăng chỉ đủ soi những tán cây lờ mờ. Có đoạn phải men theo vách đá dựng đứng, có đoạn lội qua con suối nước lạnh buốt. Đôi dép cao su nhiều lần trượt trên những phiến đá phủ đầy rêu.
Có lúc một người trong đoàn bị vấp ngã. Không ai bỏ lại phía sau. Mọi người cùng dừng lại, đỡ đồng đội đứng dậy rồi tiếp tục bước đi.
Ông Vàng nhớ mãi lời của người đi đầu:
"Muốn vượt được núi cao, phải biết nắm tay nhau."
Câu nói ấy theo ông suốt cuộc đời.
Đến gần nửa đêm, trời bất ngờ đổ mưa. Gió rừng thổi mạnh, quần áo ai cũng ướt sũng. Nhưng không một ai than vãn. Ai cũng hiểu rằng phía trước còn có những người đang chờ đợi.
Sau nhiều giờ băng rừng vượt núi, đoàn người đến nơi an toàn. Những nhu yếu phẩm được bàn giao đầy đủ.
Khi trời vừa hửng sáng, ông Hà Xuân Vàng đứng trên đỉnh núi nhìn về phía quê hương. Mây trắng lững lờ trôi qua các dãy núi, tiếng chim rừng vang lên báo hiệu một ngày mới.
Ông chợt nhận ra rằng, điều giúp họ vượt qua đêm tối không chỉ là sức khỏe hay lòng dũng cảm, mà còn là niềm tin vào ngày đất nước thanh bình.
Nhiều năm sau, khi quê hương Khả Cửu đã đổi thay, đường bê tông nối các thôn bản, điện sáng đến từng mái nhà, ông vẫn thường dẫn con cháu đi trên những con đường mới.
Ông chỉ lên dãy núi xa và kể:
"Ngày xưa, ông và đồng đội từng đi qua đó trong đêm. Bây giờ các cháu đi học, đi làm thuận lợi hơn nhiều. Hãy nhớ rằng cuộc sống hôm nay được xây dựng từ biết bao mồ hôi, công sức và sự hy sinh của thế hệ đi trước."
Lũ trẻ chăm chú lắng nghe. Với chúng, câu chuyện ấy như một trang sử sống về quê hương.
Đối với ông Hà Xuân Vàng, đêm vượt núi không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt qua mọi gian khó vì nhiệm vụ chung.
Thông điệp: Con đường đến hòa bình chưa bao giờ bằng phẳng. Chính những bước chân kiên cường vượt núi trong đêm tối, cùng tinh thần đoàn kết và trách nhiệm, đã góp phần làm nên những ngày bình yên để các thế hệ hôm nay được sống, học tập và xây dựng quê hương.



