Đêm vượt núi chuyển thư
Đêm vượt núi chuyển thư
Đêm vùng cao lạnh buốt, gió rít qua từng vách đá. Anh Vàng khoác tấm áo chàm, lặng lẽ rời bản khi mọi người đã ngủ. Trong ngực áo, bức thư được gói cẩn thận, buộc bằng sợi lanh. Con đường anh đi là lối mòn cheo leo, một bên là vực sâu hun hút, một bên là vách đá dựng đứng. Có đoạn phải bám vào rễ cây để trèo qua, tay trầy xước, máu rỉ ra nhưng anh vẫn không dừng lại. Khi nghe tiếng chó sủa xa xa, anh lập tức nấp vào bụi rậm, chờ cho an toàn mới tiếp tục đi. Gần sáng, anh đến điểm hẹn, trao bức thư cho cán bộ. Xong nhiệm vụ, anh ngồi dựa vào đá, thở dốc, nhưng trong lòng nhẹ nhõm. Anh hiểu rằng, bức thư nhỏ ấy có thể quyết định cả một kế hoạch lớn.



