ĐÊM VƯỢT SÔNG
Một lần vượt sông trong chiến tranh có thể trở thành ký ức suốt đời của người lính. Trong bóng tối, giữa dòng nước và hiểm nguy, họ phải dựa vào nhau để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông Phạm Văn Lâm kể rằng có một đêm hành quân mà ông không bao giờ quên.
Đơn vị phải vượt qua một con sông trong đêm.
Trời tối, nước chảy mạnh, phương tiện không có nhiều.
Mỗi người phải tự bảo quản vũ khí và tư trang, đồng thời hỗ trợ những người đi cùng.
Khi xuống nước, ai cũng im lặng.
Không ai nói lớn.
Chỉ có tiếng nước và tiếng bước chân.
Giữa dòng sông, một người lính bị trượt chân. Những người đi phía sau lập tức quay lại giúp đỡ.
Sau một lúc, tất cả cũng sang được bờ bên kia.
Không ai biết trước phía trước sẽ là điều gì.
Nhưng họ biết rằng nhiệm vụ phải được hoàn thành.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại đêm ấy, ông Lâm vẫn nhớ từng khuôn mặt của những người cùng mình vượt sông.
Có những người sau này trở về quê.
Cũng có những người đã nằm lại chiến trường.
Ông nói:
“Trong chiến tranh, mình sống được là nhờ đồng đội. Một người gặp khó khăn thì những người còn lại không thể bỏ mặc.”
Đó là bài học mà ông mang theo suốt cuộc đời – bài học về tình đồng chí, sự đoàn kết và trách nhiệm với nhau trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.



