ĐÊM VƯỢT SÔNG
ĐÊM VƯỢT SÔNG
Có những ký ức mà suốt đời tôi không thể quên, và đêm vượt sông năm ấy là một trong số đó. Tôi là Nguyễn Văn Điểm, một người lính làm nhiệm vụ vận chuyển và tiếp tế cho chiến trường.
Đêm hôm đó, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ vượt sông để đưa lương thực và vũ khí sang bên kia. Dòng sông rộng, nước chảy xiết, lại có địch canh gác. Chúng tôi phải đi trong đêm tối, không được gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Tôi cùng đồng đội lặng lẽ xuống thuyền. Mái chèo khua nhẹ, nước lạnh buốt thấm vào da. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng tim đập và tiếng nước vỗ. Giữa dòng, bất ngờ pháo sáng bùng lên, soi rõ cả khúc sông.
Chúng tôi lập tức dừng lại, cố giữ bình tĩnh. Nếu bị phát hiện, tất cả có thể hy sinh ngay lập tức. May mắn thay, sau vài phút căng thẳng, ánh sáng tắt dần. Chúng tôi tiếp tục chèo, từng chút một tiến về phía bờ bên kia.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi mới nhận ra tay mình run lên vì lạnh và sợ. Nhưng trong lòng lại dâng lên niềm tự hào. Những chuyến đi như thế tuy thầm lặng, nhưng góp phần không nhỏ vào chiến thắng chung.


