Đêm vượt sông
Con sông mùa mưa nước dâng cao, chảy xiết và đục ngầu. Dưới ánh trăng mờ, bốn chiến sĩ lặng lẽ đứng bên bờ, chuẩn bị vượt sông đưa tài liệu quan trọng sang đơn vị bạn. Anh Tuấn, người bơi giỏi nhất, nhận nhiệm vụ đi trước dò đường. Những làn nước lạnh buốt ôm lấy cơ thể, khiến anh khẽ rùng mình, nhưng ý nghĩ về nhiệm vụ giúp anh giữ vững bình tĩnh. Chiếc bè kết bằng tre và nứa được buộc chặt bằng dây rừng. Tài liệu được bọc trong túi nilon, đặt ở vị trí an toàn nhất. Trước khi đi, anh Tuấn nhìn đồng đội, khẽ nói: “Qua được con sông này, kế hoạch tác chiến sẽ kịp triển khai. Không được phép sơ suất.” Mọi người gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy tin tưởng. Nước mạnh làm bè chao đảo liên tục. Có lúc tưởng như bị cuốn trôi, anh Tuấn phải gồng mình giữ dây lái, điều chỉnh hướng. Một chiến sĩ trẻ run vì lạnh, nhưng vẫn bám chặt vào bè, không một lời than vãn. Họ hiểu, chỉ cần lơ là một giây, không chỉ tài liệu mất mà cả mạng sống cũng khó giữ. Giữa dòng, tiếng máy bay vọng từ xa khiến cả nhóm nín thở. Họ áp sát bè vào bụi lục bình, đứng im như những bóng cây trôi dạt. Khi âm thanh ấy xa dần, mọi người mới tiếp tục di chuyển. Khoảnh khắc căng thẳng ấy khiến tim ai cũng đập mạnh, nhưng không ai tỏ ra hoảng loạn. Gần sáng, họ đặt chân lên bờ bên kia an toàn. Đất dưới chân như ấm hơn sau một đêm lạnh lẽo giữa dòng nước. Anh Tuấn mở túi kiểm tra, tài liệu vẫn nguyên vẹn. Cả nhóm nhìn nhau cười, nụ cười mệt nhưng nhẹ nhõm. Trong thời hoa lửa, có những chiến công không đo bằng số trận đánh, mà bằng những chuyến đi thầm lặng như đêm vượt sông này. Đó là nơi lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự tin tưởng lẫn nhau hòa làm một, giữ cho mạch máu thông tin của kháng chiến luôn chảy đều và mạnh mẽ.



