Đêm Vượt Sông Gianh
Mùa hè năm 1972, chiến sự ở miền Trung diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị của trung đội trưởng Phong nhận nhiệm vụ vượt sông Gianh trong đêm để tiếp viện cho chiến trường phía Nam.
Sông Gianh những ngày ấy không chỉ rộng mà còn đầy hiểm nguy. Máy bay địch thường xuyên tuần tra, thả pháo sáng và đánh phá các bến vượt sông.
Chiều hôm đó, đơn vị tập kết trong một khu rừng ven sông.
Người chỉ huy căn dặn:
– Đây là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Chúng ta phải vượt sông an toàn trước khi trời sáng.
Đêm xuống.
Bầu trời đen đặc mây.
Những chiếc thuyền gỗ nhỏ lặng lẽ rời bến.
Mọi người chèo thật khẽ để tránh gây tiếng động.
Phong ngồi ở mũi thuyền, mắt không rời mặt nước.
Dòng sông mùa mưa chảy xiết. Con thuyền liên tục chao đảo giữa những con sóng ngầm.
Khi đoàn thuyền ra đến giữa dòng, bất ngờ một quả pháo sáng bùng lên trên bầu trời.
Cả khúc sông sáng rực.
– Nằm xuống! – tiếng chỉ huy vang lên.
Tất cả lập tức ép mình sát đáy thuyền.
Từ phía xa, tiếng động cơ máy bay vọng lại.
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
May mắn thay, những đám mây dày che khuất phần lớn mặt sông. Máy bay địch bay qua mà không phát hiện đoàn thuyền.
Mọi người tiếp tục chèo.
Bàn tay ai cũng rớm máu vì nắm mái chèo quá lâu.
Gần sáng, bờ bên kia hiện ra trong màn sương.
Khi chiếc thuyền cuối cùng cập bến an toàn, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui.
Phong đứng nhìn dòng sông đang lấp lánh ánh bình minh đầu ngày.
Anh biết rằng phía trước còn nhiều gian khổ.
Nhưng đêm vượt sông ấy sẽ mãi là một kỷ niệm không thể nào quên.
Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại bờ sông Gianh, những cựu chiến binh vẫn nhớ đến đêm tối năm nào.
Đó là đêm của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của niềm tin chiến thắng đã giúp họ vượt qua mọi hiểm nguy trong thời hoa lửa.



