ĐÊM VƯỢT SÔNG KỲ CÙNG
Đêm xuống nhanh trên vùng biên Lạng Sơn. Dòng Sông Kỳ Cùng cuộn mình trong bóng tối, nước chảy xiết sau cơn mưa lớn. Tổ trinh sát gồm năm người nhận nhiệm vụ bí mật vận chuyển vũ khí sang bờ bên kia tiếp tế cho lực lượng kháng chiến. Đội trưởng Lâm nhìn dòng nước đen sẫm: “Không có cầu. Phải bơi qua.” Một chiến sĩ trẻ nuốt khan: “Nước mạnh thế này… liệu có kịp không anh?” Lâm đáp chắc gọn: “Không kịp cũng phải kịp. Trên kia đang chờ.” Họ buộc súng đạn vào những ống tre rỗng để nổi trên mặt n
Đêm xuống nhanh trên vùng biên Lạng Sơn. Dòng Sông Kỳ Cùng cuộn mình trong bóng tối, nước chảy xiết sau cơn mưa lớn. Tổ trinh sát gồm năm người nhận nhiệm vụ bí mật vận chuyển vũ khí sang bờ bên kia tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.
Đội trưởng Lâm nhìn dòng nước đen sẫm:
“Không có cầu. Phải bơi qua.”
Một chiến sĩ trẻ nuốt khan:
“Nước mạnh thế này… liệu có kịp không anh?”
Lâm đáp chắc gọn:
“Không kịp cũng phải kịp. Trên kia đang chờ.”
Họ buộc súng đạn vào những ống tre rỗng để nổi trên mặt nước. Từng người một lặng lẽ xuống sông. Nước lạnh buốt cắt da thịt. Tiếng nước vỗ bờ nghe như tiếng trống dồn.
Giữa dòng, bất ngờ một xoáy nước cuốn mạnh. Chiến sĩ trẻ nhất chới với:
“Anh Lâm!”
Không kịp suy nghĩ, Lâm quay lại, bơi ngược dòng.
“Bám lấy tôi!”
Anh quàng tay giữ chặt đồng đội, cố gắng hướng về phía ánh lửa nhỏ bên kia bờ – tín hiệu của cơ sở cách mạng.
Súng đạn suýt trôi mất. Một người khác gồng mình kéo lại. Từng nhịp thở gấp gáp hòa vào tiếng nước.
Cuối cùng, cả tổ chạm được bờ bên kia. Họ nằm dài trên bãi cát, thở dốc. Lâm quay sang người lính trẻ:
“Còn sợ không?”
Cậu khẽ cười:
“Có… nhưng em tin anh.”
Số vũ khí được giao kịp lúc. Ít ngày sau, nhờ số tiếp tế ấy, lực lượng kháng chiến giữ vững vị trí quan trọng.
Nhiều năm sau, khi trở lại bờ sông cũ, Lâm đứng lặng nhìn dòng nước hiền hòa. Ông nói với con trai:
“Đêm ấy, nếu một người buông tay, có lẽ cả tổ không qua được.”
Bài học: Trong hiểm nguy, sự đoàn kết và niềm tin vào nhau chính là chiếc cầu vững chắc nhất.



