Đêm vượt sông Thạch Hãn 1972
Bác Nguyễn Văn A kể:
"Năm 1972 tôi 24 tuổi, được lệnh cùng đơn vị vượt sông Thạch Hãn để chi viện cho Thành Cổ Quảng Trị. Đêm đó pháo sáng rực trời, đạn pháo Mỹ bắn liên tục xuống mặt sông. Nước sông đỏ ngầu.
Đồng đội tôi hy sinh nhiều lắm. Nhưng nghĩ đến miền Nam chưa giải phóng, nghĩ đến lời thề 'quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh' là tụi tôi lại bơi tiếp. Tôi bị mảnh pháo găm vào chân trái, mất 30% sức khỏe, nhưng vẫn cố bò lên bờ để giữ súng.
Giờ mỗi lần 27/7, nhìn cờ Tổ quốc là tôi lại nhớ cái đêm lạnh buốt đó. Khó khăn, mất mát nhiều, nhưng không bao giờ hối hận vì đã đi. Hòa bình hôm nay là đánh đổi bằng xương máu của biết bao đồng đội."
Cảm nhận của người viết:
Qua câu chuyện của bác A, em hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình và sự hy sinh của thế hệ cha anh. Thế hệ trẻ như chúng em phải học tập, lao động thật tốt để xứng đáng với sự đánh đổi đó


