Đêm vượt sông Thạch Hãn
Dưới làn mưa đạn vạch đường, những người lính trẻ ôm súng, bơi qua dòng Thạch Hãn để tiếp viện cho Thành cổ. Dòng sông đỏ ngầu máu và phù sa, lạnh buốt thấu xương. Nhiều người đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông sâu, thân xác hòa vào nước bạc. Những người lên được bờ lại lao vào chiến đấu không chút do dự. "Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm". Câu thơ ấy khắc ghi nỗi đau và sự hy sinh cao cả của một thế hệ đã lấy ngực mình làm lá chắn bảo vệ độc lập dân tộc
Dưới làn mưa đạn vạch đường, những người lính trẻ ôm súng, bơi qua dòng Thạch Hãn để tiếp viện cho Thành cổ. Dòng sông đỏ ngầu máu và phù sa, lạnh buốt thấu xương. Nhiều người đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông sâu, thân xác hòa vào nước bạc. Những người lên được bờ lại lao vào chiến đấu không chút do dự. "Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm". Câu thơ ấy khắc ghi nỗi đau và sự hy sinh cao cả của một thế hệ đã lấy ngực mình làm lá chắn bảo vệ độc lập dân tộc



