Đêm vượt sông Vàm Cỏ Đông
Đêm vượt sông Vàm Cỏ Đông
Đêm vượt sông Vàm Cỏ Đông
(Lời kể của bác Trần Văn Tự – Binh đoàn 1, Quân đoàn Quyết Thắng, quê Đồng Tiến – Quỳnh Phụ)
Bác Tự ngồi trên chiếc chõng tre, ngẩng lên nhìn trăng rồi kể:
– Có đêm vượt sông Vàm Cỏ Đông mà bác nhớ mãi… Người ta bảo “Vàm Cỏ xanh xanh nước chảy”, nhưng với tụi bác lúc đó, sông ấy đầy bom đạn.
Một đứa cháu rụt rè:
– Bác có sợ nước không?
Bác cười:
– Không sợ nước… chỉ sợ pháo sáng. Mỹ nó mà thả pháo sáng thì cả đơn vị lộ hết.
Bác bắt đầu kể…
Hôm ấy, nhiệm vụ của đơn vị là vượt sông sang bãi tập kết. Đêm đen như mực. 10 người một tổ, ôm dây bám vào nhau mà bơi.
Vừa xuống nước được một đoạn thì “XOẸT!” – pháo sáng bừng lên như ban ngày.
– Nằm sát xuống nước! – Trung đội trưởng quát nhỏ.
Ai nấy đều nín thở, nước tràn vào miệng, vào mũi. Trên trời, tiếng trực thăng gầm rú. Pháo sáng trôi qua, cả tổ lại tiếp tục bơi.
Bác Tự nhớ như in tiếng anh Sơn thì thầm:
– Tự ơi, cố lên. Bên kia bờ là vùng giải phóng rồi.
Lại bơi. Lại nín thở. Lại lặn. Có lúc chân bác bị dòng nước cuốn, suýt tuột khỏi dây, may có anh phía sau kéo lại.
Khi sang được bờ bên kia, ai cũng lạnh run. Một chị dân công mang nồi nước gừng lại:
– Các chú uống đi cho ấm.
Bác nhìn bọn trẻ:
– Chén nước ấy… ấm đến tận bây giờ.
Một bé gái hỏi:
– Bác vượt sông để làm gì hả bác?
Bác khẽ xoa đầu:
– Để vào miền Nam đánh giặc, giải phóng đất nước, để các con bây giờ được ngồi học dưới mái trường yên bình.
Câu chuyện “ Một thời hoa lửa” Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm



