Đêm vượt suối trong im lặng
Đêm xuống rất nhanh giữa núi rừng. Đơn vị hành quân trong bóng tối. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Chỉ có tiếng bước chân khe khẽ trên con đường đất và tiếng lá rừng xào xạc. Phía trước, một dòng suối chắn ngang đường. Tiểu đội trưởng giơ tay ra hiệu dừng lại. Mọi người đứng yên.

Đêm xuống rất nhanh giữa núi rừng.
Đơn vị hành quân trong bóng tối. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Chỉ có tiếng bước chân khe khẽ trên con đường đất và tiếng lá rừng xào xạc.
Phía trước, một dòng suối chắn ngang đường.
Tiểu đội trưởng giơ tay ra hiệu dừng lại.
Mọi người đứng yên.
Dòng nước trong đêm
Ánh trăng bị mây che khuất.
Dòng suối chỉ hiện lên một màu bạc mờ dưới ánh trời.
Tiểu đội trưởng nói nhỏ:
– Kiểm tra lại đồ dùng. Đi từng người.
Bế Văn Đàn đứng phía sau.
Anh nhìn dòng nước rồi nhìn những người đồng đội.
Không ai nói gì.
Mỗi người đều hiểu rằng trong đêm tối, phải thật cẩn thận.
Bước xuống nước
Người đi đầu bước xuống.
Nước lạnh.
Dòng chảy làm những viên đá dưới chân trở nên trơn trượt.
Người phía sau lần lượt bước theo.
Bế Văn Đàn đến lượt mình.
Anh đặt chân xuống dòng suối.
Nước lạnh buốt.
Anh giữ thăng bằng, bước chậm từng bước.
Không ai nói.
Chỉ có tiếng nước khẽ chảy quanh những đôi dép.
Bàn tay trong bóng tối
Giữa dòng, một chiến sĩ phía sau bất ngờ bước hụt.
Anh khẽ chao người.
Bế Văn Đàn quay lại, đưa tay giữ lấy cánh tay đồng đội.
Người kia đứng vững.
Không ai nói lời nào.
Chỉ một cái gật đầu.
Rồi cả hai tiếp tục bước.
Trong bóng tối, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để người bên cạnh hiểu rằng mình không đơn độc.
Sang bờ bên kia
Từng người một lên bờ.
Tiểu đội trưởng kiểm tra quân số.
Mọi người đứng thành hàng.
Không ai bị bỏ lại.
Bế Văn Đàn nhìn lại dòng suối.
Dưới ánh trăng, nước vẫn lặng lẽ trôi.
Một chiến sĩ khẽ hỏi:
– Qua hết chưa?
Tiểu đội trưởng đáp:
– Đủ rồi.
Chỉ hai tiếng.
Nhưng đó là điều mọi người chờ đợi nhất.
Tiếp tục trong đêm
Đội hình lại lên đường.
Không tiếng cười.
Không câu chuyện.
Chỉ có những bước chân nối tiếp nhau trong rừng tối.
Một lúc sau, người đi phía trước quay lại nhìn.
Phía sau vẫn đủ người.
Anh yên tâm bước tiếp.
Đêm ấy, không ai biết con đường còn dài bao nhiêu.
Họ chỉ biết phải đi cùng nhau.
Gần sáng, đơn vị mới dừng chân.
Mọi người ngồi xuống nghỉ.
Một chiến sĩ nói nhỏ:
– Đêm nay yên thật.
Người bên cạnh cười:
– Chỉ có con suối là nói chuyện.
Mọi người bật cười khe khẽ.
Bế Văn Đàn nhìn những người đồng đội.
Anh nhớ lại khoảnh khắc giữa dòng nước, khi bàn tay mình giữ lấy người phía sau.
Không có lời nói.
Không có tiếng gọi.
Nhưng ai cũng hiểu nhau.
Đêm vượt suối trong im lặng vì thế trở thành một bài học giản dị về tình đồng đội.
Trong những hoàn cảnh khó khăn, đôi khi không cần nhiều lời.
Một ánh mắt.
Một cái gật đầu.
Một bàn tay đưa ra đúng lúc.
Thế là đủ để người lính biết rằng bên cạnh mình luôn có đồng đội.
Và trong màn đêm của những năm tháng chiến tranh, chính sự tin cậy ấy đã giúp những người lính trẻ cùng nhau bước tiếp.


