Đêm vượt Trường Sơn
Màn đêm buông xuống rất nhanh trên dãy Trường Sơn. Những cánh rừng già chìm trong bóng tối đặc quánh. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích, tiếng nước suối chảy róc rách dưới chân núi và tiếng bước chân lặng lẽ của đoàn quân đang hành quân về phía Nam.
Chiến sĩ Nguyễn Văn Phúc (Sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1973, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) kéo lại quai ba lô trên vai. Mới hai mươi tuổi, đây là lần đầu tiên anh đặt chân lên con đường Trường Sơn – con đường mà trước đó anh chỉ được nghe qua những câu chuyện của các anh đi trước.
Người tiểu đội trưởng khẽ nhắc:
"Không được bật đèn pin. Không nói chuyện lớn. Đi theo đúng khoảng cách."
Mọi người chỉ khẽ gật đầu.
Trong rừng, một ánh lửa nhỏ cũng có thể trở thành mục tiêu cho máy bay trinh sát.
Đoàn quân nối nhau thành một hàng dài, lặng lẽ bước dưới tán cây rậm rạp. Mỗi người mang trên lưng ba lô, súng đạn, lương thực và cả niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Con đường không hề bằng phẳng.
Có đoạn phải bám vào rễ cây để leo lên vách đá.
Có đoạn lội qua suối nước lạnh buốt đến ngang thắt lưng.
Có nơi bùn ngập đến đầu gối, mỗi bước đi đều như bị giữ chặt lại.
Chưa đầy nửa đêm, mưa rừng bất ngờ trút xuống.
Nước xối ào ào qua những tán lá, nhanh chóng biến con đường thành dòng bùn đặc quánh.
Áo quần ai cũng ướt sũng.
Chiếc ba lô nặng thêm vì nước.
Không ai kêu ca.
Bởi họ biết, phía trước còn rất nhiều chặng đường dài.
Khoảng một giờ sáng.
Bỗng từ xa vang lên tiếng động cơ.
Người tiểu đội trưởng giơ nắm tay.
Cả đoàn lập tức dừng lại.
"Máy bay!"
Chỉ một tiếng thì thầm.
Mọi người nhanh chóng tản vào hai bên đường, ép sát dưới những gốc cây lớn.
Tiếng máy bay gầm rú mỗi lúc một gần.
Rồi những quả pháo sáng được thả xuống.
Cả khu rừng bừng sáng như ban ngày.
Không ai dám cử động.
Ngay sau đó là những tiếng bom nổ liên tiếp.
Mặt đất rung lên dữ dội.
Đất đá và cành cây đổ xuống xung quanh.
Một thân cây lớn bị sức ép bom quật ngã chắn ngang lối đi.
Khi tiếng bom vừa dứt, người tiểu đội trưởng kiểm tra quân số.
May mắn, không ai hy sinh.
Chỉ có chiến sĩ trẻ Lê Văn Tuấn bị mảnh gỗ găm vào chân, máu chảy nhiều.
Người quân y nhanh chóng băng bó.
Tuấn cắn răng chịu đau.
Anh nói nhỏ:
"Đừng để em làm chậm đơn vị."
Người tiểu đội trưởng đặt tay lên vai anh.
"Ở đây không ai bị bỏ lại."
Hai người lính trong tiểu đội thay nhau đỡ Tuấn tiếp tục hành quân.
Không ai than mệt.
Không ai phàn nàn vì phải mang thêm ba lô của đồng đội.
Họ hiểu rằng trên con đường Trường Sơn, tình đồng đội quý hơn bất cứ hành trang nào.
Đến gần sáng, đoàn quân tới một binh trạm nằm sâu trong rừng.
Những căn hầm lợp lá ngụy trang kín đáo.
Khói bếp được dẫn qua đường hào để không bốc thẳng lên trời.
Anh nuôi mang ra nồi cơm còn nóng và nồi canh rau rừng.
Bữa ăn chỉ có cơm độn sắn, ít muối vừng và vài miếng cá khô.
Nhưng ai cũng thấy ngon.
Sau nhiều giờ hành quân trong mưa bom, được ăn một bát cơm nóng đã là niềm hạnh phúc lớn.
Một người lính lấy chiếc đàn ghi-ta tự chế từ thùng đạn cũ.
Anh khẽ gảy vài hợp âm.
Tiếng hát cất lên thật nhỏ:
"Đường Trường Sơn xe anh qua..."
Nhiều người mỉm cười hát theo.
Không ai hát to.
Nhưng trong ánh mắt họ đều ánh lên niềm tin.
Phía trước còn hàng trăm cây số.
Còn những trận đánh đang chờ.
Còn biết bao gian khổ.
Nhưng cũng còn một ước mơ chung – ngày đất nước không còn chia cắt.
Nhiều tháng sau, Phúc cùng đơn vị đã đến được chiến trường.
Anh trải qua những trận đánh ác liệt.
Chứng kiến đồng đội hy sinh.
Cũng nhiều lần đối mặt với lằn ranh sinh tử.
Thế nhưng, ký ức khiến anh nhớ nhất không phải là tiếng súng.
Mà là những đêm lặng lẽ vượt Trường Sơn.
Là tiếng mưa rơi trên tấm tăng.
Là bàn tay đồng đội kéo mình qua vách đá.
Là ngụm nước cuối cùng được chuyền cho người phía sau.
Là bát cơm nóng nơi binh trạm giữa đại ngàn.
Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần trở lại thăm những con đường Trường Sơn năm xưa, Phúc đều đứng rất lâu dưới những tán cây đã xanh trở lại.
Con đường đất đỏ ngày nào giờ đã trở thành những tuyến đường rộng mở.
Xe cộ qua lại nhộn nhịp.
Ít ai biết rằng dưới lớp đất ấy là biết bao dấu chân của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi từng âm thầm đi trong đêm tối.
Họ không mang theo khát vọng lập công hay mong được ghi tên trong sử sách.
Họ chỉ mang theo niềm tin giản dị rằng mỗi bước chân mình tiến về phía trước sẽ đưa đất nước đến gần hơn với hòa bình.
Đêm Trường Sơn đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.
Nhưng với những người lính năm xưa, đó vẫn là quãng đường không bao giờ khép lại trong ký ức.
Bởi chính trên những cung đường đầy bom đạn ấy, họ đã để lại tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả những người đồng đội mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.
Và cũng từ những đêm vượt Trường Sơn ấy, một thế hệ đã viết nên bản hùng ca về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.



