Bài viết

ĐÊM XE BỊ BOM ĐÁNH GẦN TRỌNG ĐIỂM

Ký ức về một đêm xe bị bom đánh gần trọng điểm, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong tích tắc, nhưng đoàn xe vẫn kiên cường vượt qua.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm hôm đó, tuyến Trường Sơn yên tĩnh một cách bất thường.

Không khí nặng nề như báo trước điều gì đó.

Bác Trần Văn Hòa cùng đoàn xe đang tiến gần khu vực trọng điểm – nơi từng được nhắc đến nhiều lần như một điểm nóng nguy hiểm.

Mệnh lệnh được truyền đi ngắn gọn:

“Đi nhanh qua khu vực này. Không dừng lại.”

Xe nối đuôi nhau trong bóng tối.

Không đèn.

Không tín hiệu sáng.

Chỉ có tiếng động cơ hòa vào tiếng rừng.

Khi đoàn xe vừa đi vào đoạn đường hẹp giữa hai sườn núi, một âm thanh rít lên từ bầu trời.

Anh Lâm khẽ nói gấp:

“Máy bay!”

Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau đội hình.

Đất đá rung chuyển dữ dội.

Ánh lửa lóe sáng xé toạc màn đêm.

Bác Hòa siết chặt vô lăng.

“Giữ tốc độ!” anh Lâm nói nhanh.

Không ai dừng lại.

Đoàn xe vẫn tiếp tục tiến lên, dù phía sau từng loạt bom vẫn đang rơi xuống.

Một quả nổ gần mép đường khiến đất đá văng lên chắn một phần lối đi phía trước.

Bác Hòa phải điều chỉnh tay lái liên tục, từng chút một vượt qua khu vực nguy hiểm.

Tim đập mạnh.

Nhưng tay không được phép run.

Chỉ cần chệch hướng, xe có thể rơi xuống vực hoặc mắc kẹt giữa đường.

Tiếng bom vẫn tiếp tục vang lên từng đợt.

Có lúc tưởng như cả khu rừng bị xé nát.

Nhưng đoàn xe vẫn không tản ra.

Không ai bỏ vị trí.

Bởi ai cũng hiểu nếu dừng lại, toàn bộ nhiệm vụ sẽ bị gián đoạn.

Sau một khoảng thời gian căng thẳng đến nghẹt thở, đoàn xe cuối cùng cũng thoát khỏi khu vực bị đánh phá.

Khi đã đi xa thêm một đoạn, tín hiệu dừng an toàn mới được phát ra.

Tất cả xe tạm dừng bên rìa rừng.

Không ai nói gì trong vài phút đầu tiên.

Chỉ có tiếng thở gấp và ánh mắt nhìn nhau đầy hiểu ý.

Bác Hòa bước xuống xe, bàn tay vẫn còn run nhẹ.

Anh Lâm nhìn bác rồi nói khẽ:

“Qua rồi.”

Chỉ hai chữ ngắn gọn, nhưng đủ để xua đi toàn bộ căng thẳng của đêm đó.

Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc không cần diễn tả nhiều.

Chỉ cần còn sống, còn vượt qua được, đã là một chiến thắng.

Sau này, khi nhớ lại đêm xe bị bom đánh gần trọng điểm, bác Hòa vẫn luôn trầm giọng:

“Không phải lúc nào người ta cũng vượt qua bom đạn bằng sức mạnh. Có khi là bằng sự bình tĩnh và niềm tin vào đồng đội.”

Và chính niềm tin ấy đã giúp đoàn xe Trường Sơn đi qua những thời khắc nguy hiểm nhất của hành trình thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn