ĐÊM XE QUA TRỌNG ĐIỂM
Ký ức về một đêm lái xe qua trọng điểm giữa mưa bom bão đạn, nơi sự bình tĩnh và ý chí của người lính lái xe được thử thách đến giới hạn.
Trên tuyến đường Trường Sơn, có những đoạn đường mà bất kỳ ai cũng phải nhắc đến với sự thận trọng đặc biệt.
Người ta gọi đó là “trọng điểm”.
Đó là những khu vực thường xuyên bị đánh phá dữ dội, nơi từng đoàn xe phải vượt qua trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Với bác Trần Văn Hòa, một trong những ký ức không thể quên chính là đêm xe qua trọng điểm A.
Đêm hôm đó trời không trăng.
Rừng Trường Sơn chìm trong bóng tối dày đặc.
Không khí im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng động cơ xe và nhịp tim của người lái.
Trước giờ xuất phát, chỉ huy đơn vị phổ biến ngắn gọn:
“Đêm nay phải vượt qua trọng điểm. Không được dừng lại lâu. Giữ đội hình chặt.”
Không ai nói nhiều.
Mọi người đều hiểu tính chất của nhiệm vụ.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh khi trời vừa tối hẳn.
Xe đi nối đuôi nhau, giữ khoảng cách an toàn.
Đèn xe được che kín, chỉ còn ánh sáng yếu ớt phía trước.
Càng tiến gần trọng điểm, không khí càng căng thẳng.
Những dấu vết của bom đạn còn hằn rõ trên mặt đường.
Có đoạn đất bị khoét sâu.
Có đoạn cây cối gãy đổ ngổn ngang.
Mỗi vòng bánh xe đều phải tính toán cẩn thận.
Bác Hòa ngồi sau vô lăng, hai tay siết chặt.
Mắt không rời con đường phía trước.
Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng nổ lớn.
Cả khu rừng rung chuyển.
Ánh chớp lóe sáng trên bầu trời.
Đất đá từ hai bên đường rơi xuống.
Đoàn xe lập tức giảm tốc độ nhưng không dừng lại.
Mệnh lệnh đã rõ: phải vượt qua bằng mọi giá.
Bác Hòa giữ vững tay lái, cố gắng điều khiển xe đi đúng lối đã được dẫn trước.
Có những đoạn đường chỉ vừa đủ một bánh xe đi qua.
Chỉ cần lệch một chút là có thể rơi xuống vực.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi giác quan của người lái xe đều căng lên cao độ.
Chỉ còn lại con đường, vô lăng và ý chí.
Một loạt tiếng nổ khác tiếp tục vang lên phía xa.
Đất rung mạnh hơn.
Nhưng đoàn xe vẫn tiến lên.
Không ai quay đầu.
Không ai rời vị trí.
Bởi ai cũng hiểu rằng phía sau họ là cả một tuyến vận tải quan trọng.
Nếu dừng lại, nhiệm vụ sẽ bị gián đoạn.
Sau một khoảng thời gian căng thẳng, đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua được trọng điểm.
Khi đến khu vực an toàn hơn, tất cả mới dần giảm tốc.
Không ai nói gì ngay lập tức.
Chỉ có tiếng thở nhẹ và ánh mắt nhìn nhau đầy hiểu ý.
Bác Hòa lúc đó mới nhận ra tay mình đã ướt mồ hôi.
Nhưng điều khiến bác xúc động hơn cả là sự im lặng của cả đoàn xe sau khi vượt qua nguy hiểm.
Không phải im lặng vì sợ hãi.
Mà là im lặng của sự kiên cường và đồng lòng.
Sau đêm ấy, bác Hòa hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của nghề lái xe Trường Sơn.
Không chỉ là điều khiển vô lăng.
Mà là giữ vững niềm tin trên từng cây số đường chiến lược.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại đêm xe qua trọng điểm, bác thường nói:
“Có những con đường không chỉ cần tay lái vững, mà còn cần một trái tim không lùi bước.”
Và đêm hôm đó đã trở thành một trong những ký ức sâu sắc nhất trong hành trình thời hoa lửa của người lính lái xe Trần Văn Hòa.


