ĐỀN CỬA ÔNG VÀ NGỌN LỬA KHÔNG TẮT CỦA 1 ĐỜI NGƯỜI: HƯNG NHƯỢNG VƯƠNG TRẦN QUỐC TẢNG
ĐỀN CỬA ÔNG VÀ NGỌN LỬA KHÔNG TẮT CỦA 1 ĐỜI NGƯỜI: HƯNG NHƯỢNG VƯƠNG TRẦN QUỐC TẢNG
Một buổi chiều giáp Tết, tôi lang thang giữa không gian yên tĩnh và linh thiêng của Đền Cửa Ông, tôi chợt dừng lại trước pho tượng uy nghi của Hưng Nhượng Vương Trần Quốc Tảng. Gió mùa Đông Bắc từ biển thổi lồng lộng, mang theo chút mặn mòi của sóng và cảm giác se se lạnh ấy, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác rất lạ, vừa bình yên, vừa trĩu nặng. Trước đây, tôi chỉ biết đến nơi này như một địa điểm du lịch, một nơi để cầu bình an. Nhưng đến khi thật sự được nghe chính người dân địa phương kể về ngôi Đền và “người con nhà Trần” trụ trì nơi đây thì tôi đã lắng lại và ngẫm nghĩ về câu chuyện lịch sử ấy, bởi đằng sau sự tĩnh lặng này là cả một quá khứ vang dội.
Trần Quốc Tảng là con trai thứ ba của Hưng Đạo Vương. Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên - Mông lần thứ 2 và lần thứ 3, ông lập được nhiều chiến công lớn. Chính sử ghi nhận ông là người có tài cầm quân, được giao trọng trách trấn giữ vùng cửa biển Tĩnh Bang (vùng đất tỉnh Quảng Ninh ngày nay). Với sự nghiêm minh và mưu lược, ông đã biến vùng Đông Bắc thành một pháo đài bất khả xâm phạm trước sức tấn công của quân phương Bắc. Ngay từ thuở nhỏ, Trần Quốc Tảng đã được cha rèn giũa trong kỷ cương và lý tưởng lớn lao của một bậc danh tướng. Sau khi qua đời, ông đã hóa thân vào tín ngưỡng dân gian, Hưng Nhượng Vương Trần Quốc Tảng được suy tôn là Đức Đệ Tam Phó Suý Đông Hải Đại Vương, thường được thỉnh trong hầu đồng với danh xưng Đức Ông Đệ Tam hay Đệ Tam Đức Thánh Ông Cửa Suốt – Cửa Đông. Ông là một trong những vị thánh quan trọng của Hội đồng Trần Triều, được các thanh đồng thường xuyên thỉnh ngự. Đền Cửa Ông (Quảng Ninh) là đền chính thờ Đức Ông Đệ Tam.
Trần Quốc Tảng mang trong mình hào quang của một dòng tộc lớn, nhưng cũng chất chứa những mâu thuẫn nội tâm riêng. Tôi nhớ mãi câu chuyện khi ông từng có suy nghĩ không đúng về ngôi vua, nhưng đã được cha mình nghiêm khắc răn dạy. Và rồi, ông đã lựa chọn con đường đúng đắn: gạt bỏ tham vọng cá nhân để một lòng vì đất nước. Đọc đến đây, tôi tự hỏi: nếu là mình, liệu có đủ bản lĩnh để từ bỏ cái “tôi” của bản thân vì điều lớn lao hơn không?
Trong những trận chiến ấy, Trần Quốc Tảng đã cùng quân dân nhà Trần chiến đấu kiên cường, góp phần làm nên những chiến thắng lẫy lừng. Ông không chỉ là một vị tướng giỏi mà còn là người luôn đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết. Nơi tôi đang đứng hôm nay, chính là vùng đất mà ông từng gắn bó, bảo vệ bằng cả cuộc đời của mình.
Đứng trước đền, tôi bỗng tưởng tượng về một thời “hoa lửa”- nơi mà không có những lời cầu nguyện yên bình như bây giờ, mà là tiếng gươm giáo, tiếng sóng biển hòa cùng tiếng quân reo. Vậy mà người con ấy đã sống, đã chiến đấu và đã dành trọn đời mình cho non sông, không phải bằng một khoảnh khắc bùng nổ như nhiều câu chuyện khác, mà là bằng sự kiên định, bền bỉ và lựa chọn đúng đắn qua từng bước đi của cuộc đời.
Nhân dân truyền tụng ca ngợi Trần Quốc Tảng như sau:
Đời Trần thị mở mang Nam Hải
Đức Đệ Tam dòng dõi kim chi,
Mấy phen giáp mã truy chùy,
Đã bình Phạm đảng lại đi phạt Sầm.
Phong Đại Vương an tâm thần chức
Lại đem câu yến dực ra bàn.
Nghĩa rằng đạo hiếu chu toàn.
Nào ngờ phải bước tiếng oan ở đời.
Dạ gang tấc khổ bày khúc trực
Để thanh thiên vằng vặc sáng soi.
Mấy năm tính kế cùng ai.
Đành rằng đem xuống Tuyền đài cho cam.
-Theo Biên Phòng-
Rời Đền Cửa Ông, tớ thấy lòng mình chậm lại. Hóa ra, những vị anh hùng không chỉ được nhớ đến vì chiến công, mà còn vì cách họ vượt qua chính bản thân mình. Ở tuổi trẻ hôm nay, khi chúng ta đôi khi còn chênh vênh giữa những lựa chọn nhỏ bé, thì câu chuyện của Hưng Nhương Vương Trần Quốc Tảng lại như một lời nhắc nhở rất rõ rằng: Sống không chỉ là theo đuổi điều mình muốn, mà còn là biết đặt bản thân vào điều đúng đắn!



