Đến với quyết tâm thư “đánh chắc, thắng chắc”
Là người trực tiếp chiến đấu và phục vụ chiến đấu tại Chiến dịch Điên Biên Phủ, ông Dương Văn Mận (90 tuổi, quê ở Hà Nam, hiện ở huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa) xúc động nhớ lại: Tôi vào bộ đội ở xã Hợp Thắng - Nông Cống (cũ), lúc đó tôi mới 19 tuổi. Đến tháng 11/1953, địch nhảy dù xuống Điện Biên Phủ, đơn vị tôi được lệnh lên Điện Biên Phủ - lúc đó gọi là chiến dịch “Trần Đình”.
Nói về Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của Pháp xây dựng 49 cứ điểm có công sự vững chắc, có 2 sân bay, có pháo 155, có xe tăng và đủ loại vũ khí đều hơn hẳn vũ khí của quân ta. Và quân viễn chinh Pháp là đội quân thiện chiến. Ban đầu chúng thả dù xuống 16 tiểu đoàn dù, đến chiến dịch chúng chi viện lên tới 21 tiểu đoàn, do Thiếu tướng Đờ Cát chỉ huy. Tướng NAVA của Pháp cho rằng cứ điểm Điện Biên Phủ là bất khả xâm phạm, cho rằng Việt Minh không thể đánh nổi. Nhưng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, Pháp không đánh giá được khả năng, tiềm lực của nhân dân ta, sự lãnh đạo tài tình của Đảng ta và Bác Hồ, đặc biệt không đánh giá được chiến lược, chiến thuật của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Lúc đầu ta đã chuẩn bị và đã bố trí lực lượng tiến công thực hiện phương châm “Đánh nhanh, thắng nhanh”, các đơn vị chỉ cần chờ hiệu lệnh để nổ súng, nhưng có lệnh của Tướng Giáp dừng lại, bắt đầu kéo pháo ra. Toàn quân tiếp tục học tập Thư của Bác Hồ, và mỗi cán bộ, chiến sĩ đều viết quyết tâm thư thực hiện phương châm “đánh chắc, thắng chắc”. Toàn quân quán triệt xây dựng trận địa và bảo vệ kho tàng bằng cách đào hầm, đào hào, đào đến đâu chiếm đến đấy không cho địch lấp. Thực hiện khắp chiến trường đều có hầm, có hào, đi đến đâu cũng thấy bộ đội dưới mặt đất bao vây từng cứ điểm khiến cho địch ngày càng lo sợ, hoang mang, giảm sút tinh thần chiến đấu. Một đơn vị đánh giải phóng Lai Châu, một đơn vị đánh Thượng Lào, cô lập Điện Biên Phủ.
Đến khoảng 3 giờ chiều ngày 13/3, bắt đầu đánh điểm Him Lam là đồn cửa ngõ của Điện Biên Phủ. Có Tiểu đoàn Lê Dương là quân thiện chiến nhất, chỉ trong một đêm địch đã thất bại, ngày hôm sau đồn Nà Kéo phải rút lui, ngay sau đó quân ta liên tục tiến công đánh từng đồn theo chiến thuật “bóc vỏ” của Tướng Giáp. Đồn chưa đánh thì quân ta bao vây, thành lập các tổ đi bắn “bia sống” - địch ra lấy dù thì ta bắn, bắn vào lỗ châu mai, chủ yếu làm cho địch căng thẳng cao độ. Đến 6/5/1954, quân ta tổng công kích, đúng 8 giờ tối, tấn bộc phá nổ làm hiệu lệnh tiến công các căn cứ còn lại, đến chiều mùng 7/5 địch phải đầu hàng.
Theo lời ông Mận, trong suốt 56 ngày đêm chiến đấu giữa ta và địch, ta càng đánh càng thắng, địch càng đánh càng thua, đúng như Bác Hồ nói: Đánh thắng Điện Biên Phủ là làm thay đổi cả Đông Dương. Chúng tôi càng củng cố lòng tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, của Bác Hồ, của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Qua chiến đấu ở Điện Biên Phủ chúng tôi được rèn luyện phẩm chất của người lính, hoàn thành nhiệm vụ người chiến binh dũng cảm, góp phần vào thắng lợi của chiến thắng Điện Biên Phủ.
“Sau khi ra quân, về với đời thường, chúng tôi luôn tâm niệm: Mình là Chiến sĩ Điện Biên, là cựu chiến binh phải luôn luôn phát huy phẩm chất và truyền thống tốt đẹp của Bộ đội cụ Hồ; thực hiện tốt đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước; gương mẫu học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác; hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ trong công tác”, người lính già chia sẻ.
Ông Mận cũng gửi gắm niềm tin tưởng và mong rằng: Thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn tự hào, ghi nhớ và phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc nói chung và tinh thần Chiến thắng Điện Biên Phủ nói riêng, dám nghĩ, dám làm, năng động, sáng tạo, lập nên những kỳ tích mới trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.


