ĐÈO GIÀNG – TRẬN PHỤC KÍCH TRÊN ĐƯỜNG SỐ 3
Tháng 12 năm 1947, cuộc tiến công Việt Bắc của thực dân Pháp đã kéo dài hơn hai tháng nhưng những mục tiêu quan trọng mà chúng đặt ra vẫn chưa đạt được.
Trên các hướng, quân và dân ta liên tục tổ chức phục kích, tập kích, đánh vào những đoàn quân và tuyến vận chuyển của đối phương.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh, Bộ Tổng Chỉ huy trực tiếp tổ chức và điều hành Chiến dịch Việt Bắc Thu – Đông 1947. Các mặt trận được tổ chức chỉ huy riêng, phối hợp với nhau để từng bước bẻ gãy các hướng tiến công của quân Pháp.
Trên Đường số 3, quân Pháp sử dụng tuyến đường này để cơ động lực lượng và vận chuyển quân nhu phục vụ cuộc tiến công lên Việt Bắc.
Nhưng càng tiến sâu vào vùng núi rừng, các đoàn quân của Pháp càng dễ rơi vào thế bị chia cắt và phục kích.
Bộ đội ta tận dụng địa hình hiểm trở của núi rừng để tổ chức những trận đánh bất ngờ.
Một trong những trận đánh tiêu biểu diễn ra tại Đèo Giàng, trên Đường số 3, ngày 15 tháng 12 năm 1947.
Tại khu vực đèo núi hiểm trở, lực lượng ta bí mật bố trí trận địa.
Những chiến sĩ phục kích kiên nhẫn chờ đợi đoàn quân Pháp tiến vào khu vực đã được lựa chọn.
Khi đội hình đối phương lọt vào trận địa, quân ta bất ngờ nổ súng.
Hỏa lực từ nhiều hướng đồng loạt đánh vào đội hình quân Pháp.
Địa hình đèo dốc khiến đội hình cơ động của đối phương gặp nhiều khó khăn.
Quân Pháp chống trả quyết liệt và tìm cách thoát khỏi trận địa.
Nhưng các đơn vị của ta tiếp tục bám sát, chia cắt đội hình và đánh vào những vị trí quan trọng.
Trận đánh diễn ra quyết liệt.
Sau khi gây tổn thất cho đối phương, bộ đội ta chủ động rút khỏi trận địa, bảo toàn lực lượng.
Trận Đèo Giàng trở thành một trong những trận phục kích tiêu biểu trên Đường số 3 trong Chiến dịch Việt Bắc Thu – Đông 1947.
Điều đáng chú ý là Đèo Giàng không phải một trận đánh đơn lẻ.
Nó nằm trong cả một thế trận rộng lớn mà quân và dân ta đã liên tục tạo ra trên khắp Việt Bắc.
Ở Sông Lô, những đoàn tàu chiến của Pháp bị đánh chặn.
Trên Đường số 4, trận Bông Lau ngày 30 tháng 10 gây tổn thất lớn cho đoàn vận tải của đối phương.
Đến Đèo Giàng ngày 15 tháng 12, một lần nữa quân Pháp phải đối mặt với những trận phục kích trên tuyến đường cơ động của mình.
Những trận đánh liên tiếp khiến quân Pháp ngày càng khó khăn trong việc vận chuyển, tiếp tế và cơ động lực lượng.
Cuộc tiến công lên Việt Bắc dần mất thế chủ động.
Cuối cùng, quân Pháp phải rút khỏi Việt Bắc mà không đạt được mục tiêu chiến lược đề ra.
Chiến thắng Việt Bắc Thu – Đông 1947 đã làm phá sản chiến lược “đánh nhanh, thắng nhanh” của thực dân Pháp, bảo vệ an toàn căn cứ địa và cơ quan đầu não kháng chiến.
Đèo Giàng hôm nay có thể chỉ là một địa danh giữa núi rừng.
Nhưng trong những ngày cuối năm 1947, nơi đây từng vang lên tiếng súng của một cuộc chiến đấu quyết liệt, góp phần làm nên thắng lợi chung của quân và dân Việt Bắc.
Bài học cho tuổi trẻ hôm nay: Những chiến thắng trong lịch sử không chỉ đến từ những trận đánh lớn, mà còn được tạo nên bởi hàng trăm trận chiến đấu kiên cường trên từng con đường, ngọn núi và bản làng. Chính sự đoàn kết và ý chí bền bỉ ấy đã góp phần bảo vệ độc lập của dân tộc.



