ĐÈO VĂN KHỔ – GIỮ VỮNG MƯỜNG NGÀN GIỮA VÒNG LỬA
Đèo Văn Khổ, sinh năm 1937, dân tộc Thái, quê Chiềng Lao, Mường La, Sơn La, nhập ngũ năm 1962 và năm 1965 tình nguyện chiến đấu tại Lào. Trong trận Mường Ngàn ngày 19-3-1966, khi nhiều hỏa lực bị phá hủy và lực lượng tại vị trí chỉ còn rất ít người, ông vẫn kiên quyết bám trụ, vừa chiến đấu vừa nghi binh khiến đối phương tưởng quân ta còn đông, buộc chúng phải rút lui. Ông là hình ảnh tiêu biểu cho lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần quyết giữ vững trận địa của quân tình nguyện Việt Nam trên chiến trường Lào.
Đèo Văn Khổ sinh năm 1937, dân tộc Thái, quê xã Chiềng Lao, huyện Mường La, tỉnh Sơn La. Tháng 4-1962, ông nhập ngũ và làm nhiệm vụ tại khu vực Tây Bắc. Năm 1965, ông tình nguyện tham gia quân tình nguyện Việt Nam chiến đấu tại chiến trường Lào. Trong hai năm, ông tham gia 6 trận chiến đấu, nổi bật với tinh thần gan dạ, bình tĩnh và ý chí kiên quyết giữ vững trận địa.
Câu chuyện: Trận địa vẫn còn người giữ
Ngày 19-3-1966, tại Mường Ngàn, trận địa của quân tình nguyện Việt Nam chìm trong tiếng đạn pháo. Đối phương tập trung hỏa lực bắn dữ dội, quyết phá vỡ tuyến phòng ngự.
Những tiếng nổ liên tiếp làm mặt đất rung chuyển. Sức ép khiến nhiều chiến sĩ ù tai, chóng mặt, choáng váng. Các hỏa lực quan trọng của đơn vị lần lượt bị phá hủy. Súng cối, đại liên, ĐKZ không còn khả năng chiến đấu.
Sau những đợt công kích dữ dội, lực lượng tại vị trí của Đèo Văn Khổ chỉ còn ông và một chiến sĩ, cùng bốn người thuộc lực lượng bạn Lào. Vũ khí còn lại cũng hết sức ít ỏi: một khẩu trọng liên và một khẩu tiểu liên.
Trong hoàn cảnh ấy, nếu để đối phương nhận ra trận địa gần như không còn lực lượng, nguy cơ vị trí phòng ngự bị tràn ngập là rất lớn.
Nhưng Đèo Văn Khổ quyết không rời trận địa.
Ông nhanh chóng tổ chức số người còn lại tiếp tục chiến đấu. Khẩu trọng liên được tận dụng tối đa để tạo hỏa lực ngăn chặn. Đèo Văn Khổ vừa chiến đấu, vừa liên tục hô lớn, tạo cảm giác như phía sau chiến hào vẫn còn một lực lượng đông đảo đang sẵn sàng phản kích.
Đó là một cách nghi binh giữa thời điểm sinh tử.
Tiếng súng vang lên từ trận địa, xen lẫn những tiếng hô dứt khoát. Dù lực lượng thực tế chỉ còn rất ít người, Đèo Văn Khổ và đồng đội vẫn tạo được thế chiến đấu kiên quyết, khiến đối phương không thể biết chính xác quân số của lực lượng phòng thủ.
Trước sự chống trả quyết liệt ấy, đối phương bắt đầu hoang mang. Họ tưởng rằng lực lượng giữ Mường Ngàn vẫn còn mạnh và có thể tổ chức phản kích bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, quân địch rút khỏi chiến hào, để lại 7 người chết cùng một số vũ khí.
Trận địa được giữ vững.
Chiến công ấy không chỉ đến từ hỏa lực, mà còn từ bản lĩnh, sự bình tĩnh và khả năng xử trí linh hoạt của người chiến sĩ trong thời điểm khó khăn nhất.
Trong những trận phòng ngự tại Mường Ngàn, Đèo Văn Khổ còn cùng đồng đội hình thành một cách chiến đấu rất thực tế: sau mỗi lần đánh lui đối phương, họ lập tức rút kinh nghiệm, điều chỉnh phương án tác chiến và củng cố trận địa, chuẩn bị đối phó với đợt tiến công tiếp theo.
Giữa chiến trường khốc liệt, người chiến sĩ dân tộc Thái đến từ núi rừng Sơn La đã trở thành điểm tựa tinh thần cho đồng đội: còn người, còn súng thì còn giữ trận địa.



