DẸP LOẠN 12 SỨ QUÂN – THỐNG NHẤT NON SÔNG ĐINH BỘ LĨNH
Cuộc đấu tranh với các sứ quân diễn ra trong bối cảnh đất nước bị chia cắt và quyền lực phân tán.
Đinh Bộ Lĩnh từng bước mở rộng ảnh hưởng, đánh dẹp hoặc thu phục các thế lực cát cứ. Đến năm 968, tình trạng phân tranh cơ bản được chấm dứt và đất nước được thống nhất dưới quyền của ông.
Đây là thành quả có ý nghĩa đặc biệt trong lịch sử Việt Nam thế kỷ X.
Sau nhiều năm biến động, đất nước không còn bị chia thành những vùng do các sứ quân kiểm soát.
Một chính quyền trung ương mới được hình thành.
Điều đáng chú ý là Đinh Bộ Lĩnh không dừng lại ở việc giành quyền kiểm soát các vùng đất.
Ông hướng tới việc xây dựng một quốc gia thống nhất với một chính quyền có tổ chức.
Năm 968, ông lên ngôi Hoàng đế, lấy hiệu Đại Thắng Minh Hoàng Đế, đặt quốc hiệu Đại Cồ Việt, đóng đô tại Hoa Lư và đặt niên hiệu Thái Bình.
Những quyết định ấy thể hiện một bước chuyển quan trọng: từ thời kỳ tranh chấp quyền lực sang xây dựng một quốc gia thống nhất.
Đinh Bộ Lĩnh từ người đứng đầu một lực lượng địa phương đã trở thành vị Hoàng đế của một quốc gia độc lập.



