"Dĩ bất biến, ứng vạn biến" - Nghệ thuật ngoại giao kiệt xuất
Cuộc đời hoạt động của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một minh chứng rực rỡ cho nghệ thuật ngoại giao tài tình, được tóm gọn trong triết lý "Dĩ bất biến, ứng vạn biến" (Lấy cái không thay đổi để đối phó với muôn sự thay đổi). Trong đó, "cái bất biến" chính là lợi ích tối cao của quốc gia, dân tộc: Độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ. Còn "cái vạn biến" là sách lược linh hoạt, khôn khéo, tùy cơ ứng biến trong từng tình huống cụ thể.
Thử thách lớn nhất thể hiện nghệ thuật ngoại giao của Người là giai đoạn 1945-1946, khi chính quyền cách mạng non trẻ cùng lúc phải đối mặt với thù trong giặc ngoài (quân Tưởng, quân Pháp, quân Anh, phát xít Nhật). Để bảo vệ nền độc lập non trẻ, Bác đã linh hoạt sử dụng chiến thuật hòa hoãn. Khi thì Người chủ trương hòa với Tưởng để đánh Pháp ở miền Nam, khi lại ký Hiệp định Sơ bộ (6/3/1946) và Tạm ước (14/9/1946) hòa với Pháp để đuổi quân Tưởng về nước, tranh thủ thời gian hòa bình quý báu để củng cố lực lượng.
Ngoại giao Hồ Chí Minh mang đậm dấu ấn của văn hóa phương Đông: kiên quyết nhưng mềm mỏng, trọng tình trọng lý, luôn mở đường lùi cho đối phương, cố gắng đến mức cao nhất để tránh đổ máu. Chính phong cách ngoại giao hòa bình, chân thành nhưng nguyên tắc ấy đã tranh thủ được sự ủng hộ rộng rãi của nhân dân yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới, góp phần to lớn vào thắng lợi của cách mạng.



