Dì Bảy Đá Bào – Cục Đá Lạnh Buốt Và Cơn Sốt Rét Rừng
Chiếc bàn bào đá bằng tay bằng gỗ mộc mạc của dì Bảy (69 tuổi) luôn đông đúc học sinh mỗi giờ tan tầm. Dì Bảy dùng lực đẩy khối đá lạnh buốt trượt qua lưỡi dao sắc lẹm, những mạt đá bào trắng xóa, mịn màng rơi lả tả xuống ly. Rưới thêm chút si rô dâu, bạc hà đỏ xanh rực rỡ, ly đá bào mát lạnh giải tỏa cơn khát mùa hè. Ít ai biết, đôi bàn tay không hề run rẩy vì lạnh giá ấy từng phải đối mặt với cái lạnh thấu xương của những cơn sốt rét rừng ác tính, khi dì còn là nữ quân y bám trụ rừng Trường Sơn.
Những năm tháng kháng chiến, sốt rét là kẻ thù vô hình đáng sợ nhất cướp đi sinh mạng của hàng ngàn bộ đội. "Bào cục đá này lạnh tay buốt buốt thấy mát rượi. Chứ cái lạnh của sốt rét rừng ác tính ngày đó, nó lạnh từ trong tủy lạnh ra, đắp hàng chục cái chăn bông vẫn run bần bật," dì Bảy rưới lớp si rô dâu đỏ au lên ly đá. "Thiếu thuốc ký ninh, dì phải dập lá rừng vắt nước cho các anh uống. Nhìn đồng đội lên cơn co giật, môi tím tái, răng đánh bò cạp rụng cả ra ngoài mà bất lực rớt nước mắt. Cái lạnh của cái chết bủa vây."
Bán đá bào, dì Bảy mang sự mát lành xoa dịu cái nóng nực oi ả. "Cục đá lạnh hôm nay mang lại vị ngọt, nụ cười sảng khoái cho tụi nhỏ. Ngày xưa cái lạnh cướp đi sinh mạng, hôm nay cái lạnh mang lại sự ngọt ngào. Dì bào đá, cũng là bào mòn đi những ký ức xót xa của tuổi trẻ dầm mưa dãi nắng giữa rừng sâu."



