Đi bộ xuyên rừng ngập mặn từ Singapore
Chặng đường di chuyển gian khổ của Bác Hồ bằng đường biển và đường bộ từ châu Âu về Đông Nam Á năm 1928, đối mặt với thú dữ và bệnh tật nguy hiểm.
Mùa hè năm 1928, để thực hiện kế hoạch về Xiêm (Thái Lan) gây dựng cơ sở, Nguyễn Ái Quốc bí mật rời cảng châu Âu trên một con tàu thủy của Đức để đi sang Singapore. Sau khi cập cảng Singapore, biết rõ mật thám Anh và Pháp đang kiểm soát chặt chẽ các tuyến xe lửa liên vận sang Thái Lan, Bác quyết định chọn con đường mạo hiểm hơn: Đi bộ và đi thuyền nhỏ men theo các tỉnh vùng biên giới biển độc địa.
Người cùng một đồng chí dẫn đường phải đi xuyên qua những cánh rừng ngập mặn um tùm của bán đảo Mã Lai, nơi đầy rẫy muỗi mòng truyền bệnh sốt rét và các loài cá sấu, rắn rết nguy hiểm. Đôi chân Bác sưng rộp do lội bùn, quần áo rách tả tơi vì gai rừng cào xé. Có những ngày, cạn kiệt lương thực, Bác phải hái những trái cây rừng ăn cự tuyệt để chống đói, đêm đến thì leo lên những chạc cây cao, dùng dây thừng buộc chặt người vào thân cây để ngủ nhằm tránh thú dữ dưới đất.
Sau hơn một tháng trời hành quân gian khổ bằng ý chí phi thường, Người đã vượt qua biên giới phía Nam nước Xiêm, đặt chân đến tỉnh Phíchít một cách an toàn. Cuộc băng rừng vĩ đại ấy cho thấy để có thể tiếp cận gần hơn với Tổ quốc, Bác đã không quản ngại đặt cược cả mạng sống của mình vào những hành trình hiểm nguy nhất.



