Di chúc – Những điều Người gửi lại cho mai sau
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Di chúc – Những điều Người gửi lại cho mai sau
Những năm cuối đời, dù cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang diễn ra quyết liệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn dành thời gian suy nghĩ về tương lai của đất nước.
Từ năm 1965, Bác bắt đầu viết tài liệu mà sau này chúng ta gọi là Di chúc. Trong những năm tiếp theo, Người tiếp tục xem lại và bổ sung một số nội dung.
Điều đặc biệt là trong văn kiện cuối đời ấy, Bác không dành nhiều lời để nói về bản thân. Người nghĩ đến Đảng, nhân dân, đoàn viên thanh niên, cuộc kháng chiến, việc xây dựng lại đất nước sau chiến tranh và phong trào cách mạng thế giới.
Đối với thế hệ trẻ, Bác dành sự quan tâm sâu sắc. Người đánh giá cao đoàn viên, thanh niên và căn dặn phải chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng, đào tạo họ trở thành những người kế tục sự nghiệp xây dựng đất nước.
Đó không đơn giản là lời kỳ vọng. Bác hiểu rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc, một thế hệ mới sẽ phải tiếp nhận trách nhiệm kiến thiết quê hương. Muốn đất nước phát triển lâu dài, phải chuẩn bị con người từ trước khi ngày hòa bình đến.
Trong Di chúc, Bác còn đặc biệt nhấn mạnh sự đoàn kết, đạo đức của người cách mạng và trách nhiệm đối với nhân dân. Người mong sau khi cuộc kháng chiến thắng lợi, đất nước phải thực hiện những công việc nhằm nâng cao đời sống nhân dân, chăm lo những người đã hy sinh, cống hiến và xây dựng lại quê hương.
Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời ngày 2/9/1969, khi đất nước vẫn chưa thống nhất. Sáu năm sau, mùa Xuân năm 1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc thắng lợi, non sông thu về một mối.
Ngày nay đọc lại Di chúc, chúng ta không chỉ đọc những lời của một vị lãnh tụ trước lúc đi xa. Đó còn là lời gửi gắm trách nhiệm từ một thế hệ đã hy sinh cho độc lập đến những thế hệ tiếp tục xây dựng đất nước.
Với thanh niên, thông điệp ấy vẫn còn nguyên giá trị:
Mỗi thế hệ đều được thừa hưởng thành quả của những người đi trước, nhưng đồng thời cũng phải có trách nhiệm tạo ra những giá trị mới để trao lại cho những người đến sau.



