Đi cùng nhau qua những mùa mưa
Những mùa mưa chiến trường khiến đường hành quân trở nên lầy lội, hiểm trở. Ông Phạm Văn Sơn và đồng đội đã nhiều lần dìu nhau vượt qua những đoạn đường khó. Sau chiến tranh, ông nhận ra điều giúp mình đi hết những chặng đường dài không chỉ là sức khỏe, mà còn là tình đồng chí.
Trong ký ức của ông Phạm Văn Sơn, những mùa mưa thời chiến luôn gắn với những con đường lầy lội và những bước chân nặng trĩu.
Có những ngày mưa kéo dài. Đường đất biến thành bùn, mỗi bước đi đều khó khăn. Quần áo ướt sũng, ba lô nặng hơn vì ngấm nước. Thế nhưng đoàn quân vẫn phải tiếp tục hành quân theo lệnh.
Ông Sơn nhớ một lần, một người đồng đội bị trượt chân ở đoạn dốc. Chiếc ba lô tuột xuống, người cũng ngã theo. Ông Sơn và hai người phía trước lập tức quay lại.
Một người kéo bạn đứng lên, người khác mang ba lô. Đường dốc trơn, cả nhóm phải dìu nhau từng bước.
Đến một đoạn bằng phẳng, mọi người dừng lại nghỉ. Không ai trách người bị ngã, cũng không ai phàn nàn vì phải chờ. Họ chỉ chia nhau chút nước còn lại và động viên nhau.
Một người đồng đội nói: “Đường còn dài, phải giữ sức cho nhau.”
Câu nói ấy khiến ông Sơn nhớ mãi.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về Hải Phòng và sinh sống tại phường Hồng Bàng. Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng mỗi khi trời mưa lớn, ông lại nhớ đến những con đường cũ và những người bạn năm xưa.
Có người đã trở về, có người mãi mãi nằm lại.
Ông Sơn nói rằng nếu có thể quay lại thời tuổi trẻ, ông vẫn muốn được đi trên những con đường ấy cùng đồng đội một lần nữa.
Không phải vì ông nhớ chiến tranh, mà bởi ông nhớ những con người đã cùng mình vượt qua chiến tranh.



