Cựu chiến binh

Đi giữa cờ hoa và nước mắt

Đi giữa cờ hoa và nước mắt

Ninh Bình16/04/2026Nguyễn Thị Thu (chi đoàn Tiểu học Nghĩa Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đi giữa cờ hoa và nước mắt

Vượt qua Hàng Xanh, xe tăng 390 tiếp tục rẽ trái, đến đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (tên gọi ngày nay) thì Dinh Độc Lập dần hiện ra, pháo thủ Ngô Sỹ Nguyên hướng nòng pháo, quan sát kỹ từng mục tiêu, đề phòng địch chống trả. Lúc này, xe tăng 390 gặp xe tăng 843 do Trung úy Bùi Quang Thận, Đại đội trưởng Đại đội 4 kiêm trưởng xe rẽ vào trước, lao vào cổng phụ Dinh Độc Lập.

Ngay lập tức, xe tăng 390 nhấn ga vọt lên, húc tung cánh cổng chính của Dinh Độc Lập và tiếp tục tiến thẳng vào sân.

"Chúng tôi vào trong sân, một đội hình xe tăng bọc thép của địch còn nguyên. Ngoảnh lại phía sau, tôi thấy Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chạy lên cắm cờ trên nóc Dinh Độc Lập. Sau đó xe tăng 390 chạy chậm lại để yểm trợ, anh Toàn cũng cầm theo khẩu AK nhảy xuống xe chạy theo", ông Nguyên kể.

Vào đến Dinh Độc Lập, Trung úy Vũ Đăng Toàn cùng các đồng đội đưa tất cả nội các của Dương Văn Minh vào trong phòng lớn.

Lúc này, Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên cũng lên tới nơi và đứng gác ở cửa phòng. Lái xe Nguyễn Văn Tập ở lại giữ xe tăng, Thiếu úy Lê Văn Phượng ngồi trong xe giữ khẩu 12 ly 7 chĩa lên phía lá cờ trên nóc Dinh để yểm trợ cho Đại đội trưởng Bùi Quang Thận cắm cờ.

"Khi chỉ huy bên mình bước vào, Tổng thống Dương Văn Minh đứng dậy nói: "Chúng tôi đang chờ các ông vào để bàn giao". Ngay lập tức, vị chỉ huy bên mình đáp lại dứt khoát: "Các ông còn gì để mà bàn giao, chỉ có đầu hàng vô điều kiện". Sau đó, Dương Văn Minh được áp giải đến đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng", pháo thủ Ngô Sỹ Nguyên nhớ lại.

Mặc dù đã gần 50 năm trôi qua, nhưng ông Nguyên vẫn nhớ như in những lời tuyên bố đầu hàng của Dương Văn Minh trên đài phát thanh: "Tôi, Dương Văn Minh, Tổng thống chính quyền Sài Gòn, kêu gọi Quân lực Việt Nam Cộng hòa hạ vũ khí đầu hàng không điều kiện Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Tôi tuyên bố chính quyền Sài Gòn từ trung ương đến địa phương phải giải tán hoàn toàn, từ trung ương đến địa phương trao lại cho Chính phủ Cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam".

Sau thời khắc lịch sử khoảng 1 tiếng, Đại đội 4 của ông Nguyên nhận lệnh ra cảng Bạch Đằng để bảo vệ cảng, kho hàng, đề phòng địch phản kích. Ở đây khoảng 4 đến 5 ngày, Đại đội rút về tổng kho Long Bình, xây dựng đơn vị, sửa chữa xe, bổ sung đạn dược,... sẵn sàng chiến đấu.

"Trên đường tiến vào Sài Gòn, cả thành phố vắng tanh, chỉ còn lại những ổ kháng cự của địch, mặc nhiên không có lấy một người dân. Ấy vậy mà chỉ sau khoảng 30 phút đường phố đã khá đông người. Từ các em nhỏ, đến các bạn sinh viên, thanh niên, các cụ già,… xếp hàng dọc hai bên đường hoan hô "Anh giải phóng quân"", ông Nguyên bồi hồi nhớ lại.

Trong ký ức của người cựu pháo thủ, hình ảnh đường phố rực rỡ cờ hoa, những đoàn người hò reo chào mừng bộ đội không thể nào quên.

Sau đó là những đoàn diễu hành, ủng hộ của phụ nữ, thanh niên, sinh viên và nhân dân với những dòng khẩu hiệu: "Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm",... khiến không khí của Sài Gòn hôm đó trở thành ngày hội, ngày hội giải phóng, ngày hội thống nhất hai miền đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn