Cựu chiến binh

ĐI HẾT TRƯỜNG SƠN ĐỂ ĐẾN NGÀY HÒA BÌNH

Hòa bình không đến từ một khoảnh khắc, mà từ hàng triệu bước chân âm thầm.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 30/4/1975, khi Phạm Duy Đô bước vào Dinh Độc Lập, ông hiểu rằng khoảnh khắc lịch sử ấy không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng hàng triệu bước chân trên Trường Sơn, trong đó có bước chân của ông và đồng đội.

Đi hết Trường Sơn không chỉ là vượt qua rừng núi, mà là đi qua nỗi sợ, đói khát, mất mát và cả những phần đời không bao giờ lấy lại được. Mỗi bước chân là một lần lựa chọn: tiếp tục hay dừng lại. Và họ đã chọn đi tiếp.

Hòa bình đến trong buổi sáng im tiếng súng, nhưng phía sau sự im lặng ấy là tiếng vọng của rừng già, của những người đã nằm lại không tên tuổi.

Phạm Duy Đô trở về đời thường, sống lặng lẽ giữa phố phường Thái Bình. Ông không nhắc nhiều về chiến công. Nhưng mỗi khi nhìn thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, ông biết: con đường Trường Sơn của mình đã đi trọn vẹn.

Không phải để được vinh danh, mà để đất nước có một ngày yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn