“Đi không hẹn ngày về”: ký ức của người lính Tiểu đoàn 215 giữa những tháng ngày rực lửa
Ông Tạ Viết Nhiệm – sinh ngày 10/4/1954, quê tại Đông Nham 2, xã An Quang, thành phố Hải Phòng – là một nhân chứng sống tiêu biểu của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Là cựu chiến sĩ Tiểu đoàn xe tăng 215, Binh chủng Tăng – Thiết giáp, ông đã trải qua những năm tháng huấn luyện gian khổ và hành quân đầy hiểm nguy, mang theo ký ức sâu sắc về một thời tuổi trẻ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Tháng 3/1974, ông nhận nhiệm vụ hành quân về khu vực “Km số 6 – Tam Đảo”, nơi ông trực tiếp tham gi
Trong dòng chảy hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lớp lớp thanh niên Việt Nam đã lên đường với chung một khát vọng: bảo vệ Tổ quốc và giành lại hòa bình cho dân tộc. Giữa những năm tháng ấy, có những con người đã âm thầm viết nên câu chuyện đời mình bằng tất cả lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ. Ông Tạ Viết Nhiệm, cựu chiến sĩ Tiểu đoàn xe tăng 215 thuộc Binh chủng Tăng – Thiết giáp, là một trong những nhân chứng sống như thế – người đã đi qua lửa đạn và mang theo ký ức không thể phai về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Sinh ra trong thời kỳ đất nước còn nghèo khó, ông Nhiệm trưởng thành từ môi trường rèn luyện nghiêm ngặt của lực lượng Tăng – Thiết giáp. Ba năm liên tục miệt mài trong lò đào tạo, ông không chỉ học kỹ thuật điều khiển xe tăng – một trong những nhiệm vụ khó nhất của quân đội lúc bấy giờ – mà còn được rèn luyện bản lĩnh, ý chí thép và tinh thần kỷ luật đặc biệt. “Không ai trở thành lính xe tăng dễ dàng” – ông chia sẻ. “Buồng lái là thép, chiến trường là lửa, và người lính phải thật sự vững vàng thì mới có thể trụ lại”.
Tháng 3 năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào hồi quyết định, ông Tạ Viết Nhiệm chính thức nhận nhiệm vụ hành quân. Từ vùng đất Vĩnh Phú (nay thuộc địa bàn Hà Nội), ông cùng đồng đội lên đường hướng về đơn vị “Ki-lô-mét số 6 – Tam Đảo”. Đó không chỉ là một điểm giao quân, mà còn là nơi đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời người lính trẻ: bắt đầu bước vào chiến trường thực sự, nơi đạn bom luôn rình rập, nơi từng bước chân có thể trở thành dấu mốc cuối cùng của cuộc đời.
Nhắc lại thời khắc lên đường, ông Nhiệm vẫn xúc động: “Đi mà không biết ngày nào trở về, nhưng ai cũng tin vào thắng lợi. Đó là sức mạnh của tuổi trẻ, của lòng yêu nước”.
Trong buổi gặp gỡ và trò chuyện với đoàn viên, giáo viên và học sinh, ông đã kể về những chặng hành quân kéo dài hàng chục ki-lô-mét trong rừng sâu, về những buổi trú quân trong mưa lạnh, về những đêm nằm nghe tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu. Người lính xe tăng khi ấy không chỉ phải điều khiển cỗ máy hàng chục tấn vượt địa hình hiểm trở, mà còn phải đối mặt với thiếu thốn lương thực, nước uống, và nhiều khi cả sự cô độc giữa chiến trường.
Điều khiến ông day dứt nhất chính là những ngày tham gia nhiệm vụ tại các điểm tuyển sở – nơi các đơn vị chuẩn bị lực lượng cho những chiến dịch lớn. Những ngày ấy, ông tận mắt chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của đồng đội: những người ra đi trong đêm tối, những chiến sĩ tuổi đôi mươi mãi mãi nằm lại bên triền núi, những cán bộ chỉ huy không bao giờ quay trở lại vị trí tập kết. “Chiến tranh không chỉ có chiến thắng, mà còn có những mất mát không thể gọi tên” – ông bồi hồi.
Buổi trò chuyện với ông Tạ Viết Nhiệm đã mang lại nhiều cảm xúc đặc biệt cho đoàn viên và học sinh. Không khí lặng đi khi ông nhắc đến những đồng đội không bao giờ trở về, rồi lại sáng lên khi ông kể về niềm tin sắt đá vào ngày độc lập. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình, mà còn khơi dậy lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Qua hoạt động gặp gỡ nhân chứng lịch sử, Chi đoàn Trường Tiểu học Quốc Tuấn mong muốn tiếp tục lan tỏa giá trị truyền thống cách mạng, góp phần giáo dục tinh thần yêu nước và niềm tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay. Bởi những ký ức chiến tranh như của ông Tạ Viết Nhiệm chính là những trang sử sống động, nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm gìn giữ hòa bình và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.



