“Đi là chiến thắng, đánh là dứt điểm” – Câu chuyện một thời hoa lửa của Sư đoàn 9
Trừ Văn Thố (1936–1963) là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, nổi tiếng với hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận tấn công bốt Cây Trường (Bình Dương) ngày 18/10/1963. Ông được mệnh danh là "Phan Đình Giót của miền Nam", anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi và được truy tặng danh hiệu cao quý năm 1965.
Trong dòng chảy hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Sư đoàn 9 – Quân đoàn 4 đã trở thành một biểu tượng rực sáng. Nơi ấy không chỉ là một đơn vị chiến đấu, mà còn là “chiếc nôi” hun đúc nên những con người anh hùng, những vị tướng tài ba của Quân đội nhân dân Việt Nam. Sư đoàn ra đời ngày 2 tháng 9 năm 1965, giữa lúc chiến trường miền Nam đang bước vào giai đoạn khốc liệt. Chỉ hai tháng sau, đơn vị đã bước vào trận đầu tại Bầu Bàng, Dầu Tiếng. Trận đánh ấy không chỉ là thử lửa mà còn là lời khẳng định: một sư đoàn chủ lực non trẻ có thể đánh bại lực lượng tinh nhuệ của Mỹ. Chiến thắng trước Lữ đoàn 173 thuộc Sư đoàn “Anh cả đỏ” đã ghi dấu ấn vang dội, mở đầu cho truyền thống:
“Đi là chiến thắng, đánh là dứt điểm.” Từ đó, qua từng chiến dịch, từng trận đánh, lớp lớp cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 9 đã viết nên những trang sử oanh liệt. Trong số đó, có những con người mà tên tuổi gắn liền với lòng dũng cảm đến mức huyền thoại. Một trong những tấm gương tiêu biểu là Trừ Văn Thố – người được ví như “Phan Đình Giót của miền Nam”. Trong trận đánh bốt Cây Trường năm 1963, khi hỏa lực địch từ lô cốt bắn ra dữ dội, nhiều chiến sĩ đã ngã xuống. Bị thương nặng, nhưng anh vẫn ôm bộc phá lao lên. Khi bộc phá chưa đủ để dập tắt hỏa điểm, anh đã dùng chính thân mình bịt lỗ châu mai, chặn họng súng trung liên của địch. Sự hy sinh ấy đã mở đường cho đồng đội xung phong, giành thắng lợi. Anh ngã xuống, nhưng tinh thần của anh sống mãi trong từng bước chân người lính. Cũng trên chiến trường ấy, Nguyễn Minh Chữ – một người vừa là chỉ huy, vừa là người thầy thuốc – đã chiến đấu bằng cả trái tim và trách nhiệm. Trong trận Ta Xết năm 1970, khi đơn vị bị lộ và rơi vào hỏa lực dữ dội, anh không chỉ chỉ huy chiến đấu mà còn băng qua làn đạn để tìm đồng đội bị lạc. Khi trận đánh kết thúc, giữa mưa pháo của địch, anh vẫn ở lại, tìm kiếm, cứu chữa và đưa từng thương binh ra khỏi trận địa. Đó không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình đồng chí sâu nặng. Những câu chuyện ấy vẫn chưa phải là tất cả. Trên vùng đất “túi bom” Quảng Trị năm 1968, Nguyễn Văn Nhương – khi đó là Chính trị viên đại đội súng máy – đã cùng đồng đội chiến đấu suốt 40 ngày đêm ác liệt. Khi trận địa bị bom cày xới, đồng đội bị thương gần hết, bản thân ông cũng bị thương nặng, nhưng ông vẫn không rời vị trí. Trong tình thế đạn dược cạn kiệt, ông sáng tạo cách bắn tỉa từng viên, vừa tiết kiệm đạn vừa giữ được hỏa lực. Với ý chí kiên cường, ông đã bắn rơi nhiều máy bay địch, góp phần làm nên chiến thắng chung. Không phải ngẫu nhiên mà trong suốt chặng đường lịch sử, Sư đoàn 9 có tới 38 tập thể và cá nhân được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, và 34 vị tướng từng trưởng thành từ chính nơi đây. Những cái tên như Lê Văn Dũng, Hoàng Cầm, Huỳnh Ngọc Sơn… đều mang trong mình dấu ấn của một môi trường rèn luyện khắc nghiệt nhưng giàu truyền thống. Sư đoàn 9 không chỉ là một đơn vị quân đội. Đó là nơi hun đúc ý chí, tôi luyện lòng dũng cảm, nơi mỗi con người sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ. Truyền thống “Đi là chiến thắng, đánh là dứt điểm” không chỉ là khẩu hiệu, mà là lời thề được viết bằng máu, bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ. Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Sư đoàn 9 vẫn còn vang vọng. Đó là câu chuyện của một thời hoa lửa – nơi con người Việt Nam đã sống, chiến đấu và tỏa sáng như những ngọn lửa bất diệt trong lịch sử dân tộc.



