Bài viết

Đi qua chiến tranh

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời tháng Ba năm ấy đỏ như lửa. Những cánh rừng bị bom cày xới, đất đá bốc lên mù mịt, mùi khét của thuốc súng bám riết lấy từng hơi thở. Trong cái khốc liệt ấy, Tiến – một chàng trai vừa tròn hai mươi – lần đầu bước vào chiến trường.

Tiến sinh ra ở một làng nhỏ ven sông. Trước ngày nhập ngũ, cậu vẫn còn là anh thanh niên hay ngồi dưới gốc đa đầu làng, thổi sáo cho lũ trẻ nghe. Người con gái cậu thương – Lan – vẫn thường mang cho cậu những quả ổi xanh, vừa cười vừa trách:
“Chiến tranh mà anh còn mơ mộng thế à?”
Tiến chỉ cười, mắt nhìn xa xăm:
“Rồi sẽ hết thôi. Khi đó anh sẽ về, trồng lại cả vườn ổi cho em.”

Nhưng chiến tranh không phải là những lời hứa dễ dàng.

Đơn vị của Tiến hành quân xuyên rừng suốt nhiều ngày. Đêm đến, họ ngủ vội bên những hố bom còn nóng, lấy ba lô làm gối, lấy trời làm chăn. Những câu chuyện quê nhà trở thành thứ duy nhất giữ họ khỏi gục ngã giữa cái chết luôn rình rập.

Một buổi chiều, khi mặt trời vừa khuất sau dãy núi, tiếng máy bay rít lên xé toạc bầu trời. Bom trút xuống như mưa. Đất rung chuyển, cây rừng đổ rạp. Tiến cùng đồng đội lao vào hầm trú ẩn. Nhưng không phải ai cũng kịp.

Khi khói bụi tan đi, Tiến thấy Hòa – người bạn thân nhất trong đơn vị – nằm lại phía trước. Hòa từng kể rằng sau chiến tranh sẽ mở một quán nhỏ, bán trà và kể chuyện đời lính cho khách nghe. Giờ đây, ước mơ ấy nằm lại giữa đất rừng lạnh lẽo.

Tiến quỳ xuống, tay run run đặt lại chiếc khăn quàng cho bạn. Lần đầu tiên, cậu hiểu rõ cái giá của chiến tranh không chỉ là máu, mà còn là những giấc mơ dang dở.

Đêm đó, không ai ngủ. Tiến lặng lẽ lấy trong ba lô ra cây sáo nhỏ. Giữa rừng sâu, tiếng sáo cất lên, buồn nhưng trong trẻo. Nó không còn là khúc nhạc của tuổi trẻ vô lo, mà là lời tiễn biệt, là nỗi nhớ, là hy vọng mong manh về một ngày hòa bình.

Những ngày sau, Tiến chiến đấu khác đi. Không còn sự bỡ ngỡ của chàng trai mới nhập ngũ, thay vào đó là ánh mắt cứng rắn nhưng sâu thẳm nỗi đau. Cậu hiểu rằng mỗi bước tiến lên không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người đã nằm lại.

Một buổi sáng, đơn vị nhận lệnh giữ một điểm cao quan trọng. Trận đánh diễn ra ác liệt. Đạn bay như mưa, đất đá tung lên từng mảng. Tiến cùng đồng đội bám trụ từng tấc đất. Khi đồng đội bị thương, cậu kéo họ vào chỗ an toàn. Khi hết đạn, cậu vẫn không rời vị trí.

Đến lúc hoàng hôn buông xuống, điểm cao vẫn được giữ. Nhưng Tiến cũng bị thương nặng. Nằm trên cáng, cậu nhìn lên bầu trời đỏ rực, bất giác nhớ về làng quê, về gốc đa, về tiếng cười của Lan.

Cậu khẽ mỉm cười.

“Chắc… hòa bình sắp đến rồi…”

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Người ta kể lại rằng ở ngôi làng ven sông, dưới gốc đa cũ, có một người con gái vẫn thường ngồi lặng lẽ mỗi chiều. Cô không còn mang ổi xanh, nhưng vẫn giữ thói quen nhìn về phía xa, như chờ một ai đó trở về.

Còn trong ký ức của những người lính sống sót, tiếng sáo của Tiến vẫn vang lên mỗi khi đêm xuống – như một lời nhắc rằng giữa thời hoa lửa khốc liệt, con người vẫn biết yêu, biết mơ và hy vọng.

Và chính điều đó đã giúp họ đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn