Đi qua chiến tranh
Tháng Tư luôn mang trong mình những dấu ấn đặc biệt và sâu sắc đối với dân tộc
Việt Nam. Đó là thời khắc gợi nhớ những anh hùng đã dùng máu để vẽ nên ngàn
chương lịch sử nước nhà ,về biết bao người con đã ngã xuống nơi chiến trường đầy
khói lửa. Tháng Tư chính là tháng của Lịch Sử và Tự Do – Đập Lập. Trong những
ngày đầy ý nghĩa và xúc động ấy em đã có cơ hội gặp gỡ và lắng nghe Mẹ Việt
Nam anh hùng bà Phan Thị Hợi, sinh năm 1935 ở Tân Biên Tây Ninh kể về những
người con dũng cảm của mình đã hi sinh vì nước nhà. Em được gặp mẹ và nghe
mẹ kể em càng thấm thía hơn về việc phải gìn giữ và xây dựng đất nước.
Mẹ là người giản dị , mộc mạc nhưng cuộc đời mẹ lại gắn liền với những mất mát
như cắt từng miếng thịt và không gì bù đắp được. Mẹ có 2 người con liệt sĩ là
Nguyễn Văn Nho và Nguyễn Văn Vinh và 2 người con ấy của mẹ đã hi sinh trong
sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Hai lần mất mát , 2 lần tiễn biệt những
người con yêu quý cũng là 2 lần nổi đau không thể nói thành lời nhưng trong mắt
mẹ không chỉ có sự đượm buồn mà trong đó còn có niềm tự hào vì các con đã sống
và hy sinh vì Tổ quốc vì lý tưởng cao đẹp của dân tộc. Khi em được nghe câu
chuyện của mẹ em hiểu rằng tự do , hòa bình không phải dễ . Hòa bình là thành
quả của biết bao thế hệ đã ngã xuống đã đổ biết bao máu xương cũn như là nước
mắt của những đấng sinh thành. Những người lính đã bỏ những ước mơ còn dang
dở để ra chiến trường ròi lại ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ , họ chấp nhận ngã
xuống để đổi lấy cho các thế hệ trẻ sau này một cuộc sống không có tiếng súng và
bom nổ.
Từ sự hy sinh cao cả ấy, em nhận thấy được trách nhiệm của bản thân và em càng
hiểu hòa bình không phải tự nhiên mà có nếu thế hệ trẻ không biết gìn giữ và trân
trọng thì có lẽ sau này họ sẽ vẽ lại hòa bình bằng máu thịt của chính họ. Những thế
hệ sau cần phải biết trân trọng, hiểu và ghi nhớ công ơn của các anh hùng liệt sĩ và
cũng như là mẹ Việt Nam anh hùng. Lòng biết ơn không chỉ thể hiện qua lời nói
mà còn cả hành động , chúng em cần chăm chỉ học tập sao cho xứng đáng với
những gì mà ông cha ta đã bỏ ra và bên cạnh đó người trẻ nên sống có mục tiêu và
lý tưởng rõ ràng và cái quan trọng là phải rèn luyện đạo đức, suy nghĩ đúng đắn.
Hơn hết nữa, thanh niên ngày nay cần phải đi ra ngoài thăm các di tích lịch sử
tham gia các hoạt động vì xã hội , từ đó góp phần xây dựng quê hương , đất nước.
Người nhỏ thì làm việc nhỏ người lớn thì làm việc lớn , chúng ta có thể giúp đỡ
những người khó khăn , dọn dẹp những nơi chôn cất của các anh hùng , giữ gìn vệ
sinh chung hay đơn giảng là sống có trách nhiệm với bản thân và xã hội. Yêu nước
không chỉ ở lời nói mà còn ở hành động . Nếu thời xưa yêu nước là cống hiến sức
mình dũng cảm xông pha nơi chiến trường loạn lạc thì giờ đây yêu nước là cống
hiến tri thức sự hiểu biết hay bằng những hành động thiết thực để đất nước ngày
càng đi lên .
Cuộc gặp gỡ với mẹ Phan Thị Hợi đã đọng lại cho em nhiều cảm xúc đặc biệt.
Chuyến đi thăm mẹ thật sự ý nghĩa , là bài học quý giá . Để thế hệ trẻ chúng em
biết trân trọng cuộc sống và hòa bình. Và em cũng hiểu khi chiến tranh qua đi thì
sự đọng lại trong lòng mỗi người chính là sự mất mát, đớn đau không thể diễn
những vết thương sẽ không lành theo năm tháng trôi qua. Là người trẻ em luôn
nhắc nhở bản thân phải học tập và sống biết ơn. Đó chính là cách thiết thực nhất để
đền đáp ông cha ta đã hy sinh và những người mẹ mang trong mình những vết
thương.



